Le Minh Duc

On The Way

  • Meta

  • Categories

  • Usefull links

  • Interesting Photos

    These mist coloured mountains.....

    Serendipity!

    Beautiful Blue.......

    More Photos

Prevent automated registrations technique in PHP with simple CAPTCHA

Posted by LE MINH DUC on April 29, 2006

CAPTCHA is an acronym for "Completely Automated Public Turing Test to Tell Computers and Humans Apart". As the name suggests, it's a test to distinguish the degree of being human. You can read more about CAPTCHAs at Wikipedia or CAPTCHA site.Some of the Applications:

- Online polls: the poll requires that only humans can vote.
– Free email services: stop "bots" that sign up for thousands of email accounts every minute.
– Search engine bots – CAPTCHA image guarantee that bots won't enter a web site
– solution against email worms and spam: an email is accepted only if I know there is a human behind the other computer
– preventing dictionary attacks and brute force attacks for login pages.

In this post, I will share a simple technique to create CAPTCHA which I used in some of my first PHP projects. In the login page, as you can see, there is a random texture code rendered in image. The user has to key in correct username, password and also this code to login. In this example, the code (ex: 68897) will be changed when user refreshes the page.

Here is the HTML code to create the form: (index.php)

// index.php
<form action="login.php" method="post">
<table width="300" cellpadding="5" cellspacing="0" border="0">
<tr>
<td bgcolor="white"><div class="txt">Username</div></td>
<td bgcolor="white"><input type="text" size="30" maxlength="18" class="txt" name="username"></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="white"><div class="txt">Password</div></td>
<td bgcolor="white"><input type="password" size="30" maxlength="18" class="txt" name="password"></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="white">
<?
// Create Random number for security check
$t1=sha1(time().rand(1,999));
printf('<img src="index_button.php?t1=%s"><input type="hidden" value="%s" name="tc2">',$t1,$t1);
?>
< td>
<td bgcolor="white"><input type="text" size="30" maxlength="8" class="txt" name="tc"></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="white">&nbsp;</td>
<td bgcolor="white"><input type="submit" size="30" class="txt" value="launch"></td>
</tr>
</table>
</form>
</code>

In this example, the code is calculated by the function: sha1(time().rand(1,999)). This function gets the sha1 hash of the product of a random number (from 1 to 999) and the current timestamp.
Then, the code is passed to index_button.php to generate CAPTCHA image:

//index_button.php
<?php
header("Content-type: image/png");
$string=substr(md5($_GET['t1']),7,5); // return string of 5 digits
$im=imagecreatefrompng(“b0.png”);
$color=imagecolorallocate($im, 0, 0, 0);
$px=(imagesx($im) – 8.5 * strlen($string)) / 2;
imagestring($im, 5, $px, 2, $string, $color);
imagepng($im);
imagedestroy($im);
?>

The code will get 2 inputs:
+ $string: string of 5 chars (ex: 68897) calculated from substr( md5($_GET['t1']),7,5)
+ $im: image background source from file b0.png b0.png

And use function imagestring to draw the string $string by in the image identified by $im with the upper-left corner at coordinates $px, 2 (top left is 0, 0) in color $color.
Then function imagepng($im) will Output a PNG image to the browser.
(Note: you must use header("Content-type: image/png") to inform the browser that the content is in image PNG format)
imagedestroy($im) is used to destroy the image $im and free memory associated with it.

After that, the rendered image will be display in index.php as below:
2
I use hidden input to pass the value $t1 to login.php to verify the input after submission as below:

// login.php
<?
$db=mysql_pconnect("localhost", "root", "root");
mysql_select_db("database",$db);

$un = $_POST[‘username’];
$pw = $_POST['password '];

// check security code first, then check username and password later….
if(strtolower(substr(md5($_POST['tc2']),7,5))==strtolower($_POST['tc'])){
$un=mysql_real_escape_string($un);
$vstring="SELECT * FROM list_users WHERE username='".$un."'";
$vresult=mysql_query($vstring) or die(mysql_error());
$vrow=mysql_fetch_array($vresult);

if(md5($pw)==$vrow['password']){

…….. // execute other code…..
}
}
?>

This is a very simple technique I use to prevent dictionary attacks and brute force attacks for login pages. You can modify and improve it as your need like:
+ Change the background image, texture color
+ Create more noise for the image to prevent text recognition
+ Change to more complex algorithm to generate the string…

To find out more complex techniques about CAPTCHA, you can visit the links below.

CAPTCHA home page
Breaking a Visual CAPTCHA
Visual and Audio CAPTCHA Generation Class (PhpCaptcha)
Toughen Forms' Security with an Image
Anti-spam techniques in PHP
freecap – PHP CAPTCHA script

Posted in IT related | 3 Comments »

TIẾNG VIỆT – TIẾNG MỸ RẮC RỐI…

Posted by LE MINH DUC on April 29, 2006

Cái bài này được sưu tầm từ internet, đọc hay quá, thấy yêu tiếng Việt biết bao… 

 

TIẾNG VIỆT – TIẾNG MỸ RẮC RỐI… 

Lê Anh Tuấn

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Me hiền ru những câu xa vời
À à ơi ! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi ! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi

Phạm Duy (Tình ca, 1953)

Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Ðông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Ðại học Ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở học Khoa học Tự nhiên Sài gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Ðồ Chiểu. Johnson ăn mặc xuyền xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàng ngoài vỉa hè. Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và phomát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng. Ðối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng, … hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái phét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon "thần sầu quỉ khốc" !!! Chẳng biết Johnson khéo tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc "đờ-mi gác-xông", sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đóng, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.

Chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe lửa từ Nha Trang ra Huế. Tôi về thăm quê, còn Johnson thì sau mấy tháng nghiên cứu phong tục Tây nguyên xuống Nha Trang rồi tiếp đi dự Festival Huế. Ðường dài, tàu chạy dằn xóc, chung quanh ồn ào, lao nhao chẳng ai ngủ được. Johnson rủ tôi xuống toa ăn uống, kêu mỗi người một ly cà phê đen, một bình trà nóng rồi trao đổi đủ thứ chuyện trên đời. Tôi cũng khá thán phục sự hiểu biết và thành thạo văn hóa Việt Nam của Johnson khi nghe hắn thỉnh thoảng chêm vô câu chuyện mấy câu ca dao, thành ngữ tiếng Việt. Thật thú vị khi nói chuyện với một người Mỹ bằng tiếng Việt về đề tài ngôn ngữ Việt Nam (dễ chịu hơn nhiều khi khi nó chuyện với một người Mỹ bằng… tiếng Anh). Vậy mà Johnson vẫn lắc đầu than:

- Tiếng Việt của mấy ông rắc rối quá! Tôi học đã lâu mà vẫn còn lúng túng, nhiều lúc viết sai, nói sai lung tung cả lên. Này nhé, từ xưng hô, ăn uống, giao tiếp… thật lắm từ khác nhau chẳng đơn giản như tiếng Mỹ của tớ, chỉ một từ you là để nói với tất cả người đối thoại, tiếng Việt thì phân biệt ông, bà, anh, chị, em, con, cháu, ngài, mày, thầy, thằng, … rành mạch. Tiếng Mỹ thì dùng một chữ black để chỉ tất cả những vật gì, con gì có màu đen trong khi đó tiếng Việt thì khác, ngựa đen thì gọi là ngựa ô, chó đen thì kêu là chó mực, mèo đen thì gọi là mèo mun, gà đen thì là gà quạ, bò đen là bò hóng, mực đen là mực tàu, tóc đen thì hóa thành tóc nhung hoặc tóc huyền. Ðã là màu đen rồi mà người Việt còn nhấn mạnh thêm mức độ đen như đen thủi, đen thui, rồi đen tuyền, đen thắm, tím đen, đen ngắt, đen bóng, đen sì, đen đủi, đen thẳm, đen óng, đen thùi lùi, đen kịt, đen dòn… Còn để chỉ màu ít đen hơn thì người Việt dung chữ đen hai lần: đen đen.

Tôi cười cười:

- Thì tiếng Mỹ của ông nhiều lúc cũng rắc rối kia mà. Này nhé, người Việt nói: "Hôm qua, tôi đi tiệm" thì người Mỹ lại nói "Yesterday, I went to the shop". Tiếng Anh, đi là go, nhưng đã đi (quá khứ) thì phải viết là went. Bản thân chữ hôm qua (yesterday) đã là quá khứ rồi thì ai cũng biết mà gì cần phải đổi go thành went chi cho rối mấy người học Anh văn? Nội chuyện học thuộc lòng 154 động từ bất qui tắt của mấy ông cũng đủ làm nhiều người trên thế giới phải thi rớt lên rớt xuống. Người Việt nói hai con chó mà chẳng cần thêm s hoặc es thành hai con chó "sờ" (two dogs) như tiếng Mỹ. Một đứa con nít thì nói là one child là được rồi, vậy mà thêm một đứa nữa thì bắt đầu rối, chẳng phải là two childs mà thành two children. Một con ngỗng là one goose, hai con ngỗng thì thành two geese. Vậy mà viết một con cừu là one sheep nhưng hai con cừu thì cũng là two sheep, chẳng chịu đổi gì cả ?!.

Johnson vẫn không chịu thua:

- Văn phạm của xứ ông cũng rắc rối bỏ xừ! Xem nè, thắng và thua là hai chữ phản nghĩa chứ gì? Thua và bại là hai chữ đồng nghĩa, đúng hông? Vậy mà, hai câu nói: "Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán" đồng nghĩa với câu "Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán"? Không thể viết là "Ngô Quyền đánh thua quân Nam Hán"!!! Phải không nào? Rồi còn, "áo ấm" tương đương với "áo lạnh", "nín thinh" giống như "làm thinh" trong khi ấm và lạnh phản nghĩa nhau, nín và làm cũng là những động từ đối nhau. Rồi ba hồi mấy ông dùng tiếng Hán như Quốc gia rồi đổi thành tiếng Nôm ra Nhà nước, Trực thăng (có thể không cần chữ máy bay phía trước) thành Máy bay Lên thẳng (phải có chữ máy bay phía trước), Thủy quân lục chiến thì đổi là Lính thủy đánh bộ, sao không gọi luôn là lính nước đánh đất??? Lễ động thổ thì không thể sửa lại là Lễ động đất mặc dầu là thổ là đất?

Tôi tiếp tục "ăn miếng trả miếng":

- Tiếng Mỹ cũng đâu có tránh khỏi. See và look cũng đều là động từ để cùng chỉ hành động xem, nhìn, ngắm, dòm nhưng oversee (quan sát, trông nom) lại ngược nghĩa overlook (bỏ sót, không nhìn thấy). Wise man là người thông thái, uyên bác, vậy mà thay chữ man (đàn ông) thành woman (đàn bà) thì chữ wise woman thành bà phù thủy, bà đỡ bà lang, bà thầy bói, bà đồng bóng!!! Rồi chữ man và guy (anh chàng, gã) gần gần như nhau thì chữ wise guy thành một kẻ hợm hĩnh, khoác lác. Sao lại "park on driveways" (đậu xe trên đường nội bộ) nhưng "drive on parkways" (lái xe trên xa lộ)?

Johnson ôm bụng cười:

- Tên món ăn Việt Nam cũng lạ, miền Nam có bánh da lợn, tưởng làm bằng thịt lợn nhưng thực chất là bằng bột, có lẽ giống như các lớp da lợn, nhưng sao không gọi là bánh da heo theo từ miền Nam mà gọi theo chữ lợn miền Bắc? Bánh bò cũng chắng có miếng thịt bò nào. Bánh tiêu thì không rắc tiêu mà lại rắc mè. Gọi rau má mà chẳng liên quan đến má hay mẹ gì cả. Bánh tét mà gói thật chặt, chẳng thể nào tét được. Bánh dày thì lại mỏng hơn bánh chưng. Bánh chưng thì phải nấu thật lâu mới chín chứ không phải dùng cách chưng hơi hay chưng hấp. Nước lèo trong nồi hủ tiếu thì chẳng phải theo kiểu nước Lào (hay Lèo). Trái sầu riêng thì ăn vô chẳng thấy sầu riêng hay sầu chung chi cả. Bưởi Năm roi rất tuyệt nhưng sao đúng là năm roi? Trái vú sữa, Cây dái ngựa thì thật là tượng hình. Hi hi… Ngôn từ bây giờ cũng thế, cò đất, cò nhà… thì chẳng dính dáng gì đến "con cò, cò bay lả, lả bay la…" cả.

Tôi cũng chẳng vừa:

- Thế cái món hot dog của mấy ông có liên quan gì đến con chó không? Món bánh mì kẹp thịt bò băm Hamburger của Mc Donald thì đâu có thịt heo (ham). Trái thơm, trái khóm "pineapple" thì chẳng có gì liên quan đến pine (cây thông) và apple (trái táo) cả? Vào phòng thí nghiệm sinh học, ông Giáo sư bảo bắt một con "Guinea pig", nghe qua tưởng đâu là con heo xứ Guinea (ở Tây Phi Châu, giáp với Senegal, Mali, Liberia, Sierra Leone và biển Bắc Ðại Tây dương) nhưng ngờ đâu là một giống chuột tên là Guinea (ở Guinea không có giống chuột này!). Ðáng lý chữ football (bóng đá) thì phải viết là legball chứ, bởi vì người ta đá banh bằng cả cái chân (leg) chứ đâu chỉ cái ống chân foot từ dưới đầu gối đến trên bàn chân? Mới đây, khi dân Pháp không chịu ủng hộ Mỹ trong vụ chiến tranh Iraq thế là mấy dân biểu Mỹ giận đòi đổi tên món khoai tây chiên French fries bằng chữ American fries thì mấy ông Tây lại ôm bụng cười chế riễu rằng món French fries không phải xuất xứ từ Pháp mà từ … Mỹ và là món ăn của dân Mỹ. Có lẽ mấy ông Mỹ tiền bối xưa, khi làm món này đặt tên là khoai tây Pháp cho nó có vẻ … ngoại cho sang, giống như bây giờ một số quán ăn Việt Nam có thực đơn Lẫu Thái, Bún Singapore, Bánh bao Mã lai, Cá chiên viên Singapore, Hủ tiếu Nam Vang, … mặc dầu nguyên liệu và cách nấu gần như 100% của Việt Nam???

Johnson gật gù:

- Ừ, cũng đúng. Nhưng lúc đầu học tiếng Việt, tôi thấy khó quá, đã lấy 24 chữ cái A, B, C của vần La tinh rồi mà bày ra thêm a, â, ă, u, ư, ơ, d, đ, … nữa. Lại thêm kèm 5 dấu sắc ('), huyền (`), hỏi (?), ngã (~), nặng (.) và không dấu ( ) nữa. Như le, lé, lè, lẹ, lẻ, lẽ, mỗi chữ mang một nghĩa khác nhau. Rồi phải học cách bỏ dấu ở đâu trong từ cho chính xác nữa chứ. Hòa hay là hoà. Li hay là ly? Có câu thơ về dấu này cũng hay:

Chị Huyền mang nặng ngã đau,
Sao không sắc thuốc, hỏi sao cho lành ?!

Trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi thấy nhiều chữ ghép với chữ ăn mặc dầu nó chẳng ăn nhập đến chuyện bỏ thực phẩm vào miệng, nhai và nuốt xuống gì cả. Nói ăn nhậu, ăn tiệc, ăn mùng, ăn cưới, ăn giỗ, … thì có lý nhưng sao lại ăn nằm, ăn hút, ăn tiền, ăn lương, ăn cắp, ăn mày, ăn chặn, ăn quỵt, ăn diện, ăn đòn, ăn công, ăn năn, ăn hiếp, ăn khách, ăn ảnh, …

Tôi bật cười chận ngang khi Johnson tiếp tục ghép chữ với từ ăn:

- Thì như tiếng Mỹ của ông vậy thôi. Chữ to get khó dịch gì ra hồn cả. Tôi cũng có nghĩ là khi mình chưa tìm ra động từ nào thích hợp thì dùng tạm luôn chữ to get! Khi quân đội Mỹ bắt sống được Saddam Hussen ở Iraq thì tuyên bố "We got him!", sao không dùng động từ to catch, to caught, to force, to find, to capture, to pick up, …cho rõ nghĩa? Rồi động từ to get đi kèm các giới từ in, into, on, out, up, at-able… thành một loạt động từ mới. Các động từ to take, to put, to be… cũng vậy.

Johnson chuyển qua phần khác:

- Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón… nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người…. Ðồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Ðờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con a còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes)…

Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này: Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Hôm hôm chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: "Con hồ này đẹp quá!". Vợ tôi "chỉnh" liền: "Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!". Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: "Cái sông này bẩn quá!" thì vợ tôi "sửa" ngay: "Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!". Tôi la lên: "Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?". Vợ tôi ôn tồn giải thích: "Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?". Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: "À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái… cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của… em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái… Ha ha…". Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc.

Tôi thấy tức cười vô cùng với anh bạn Mỹ này:

- Tôi cũng có chuyện hiểu lầm trong phát âm tiếng Mỹ như thế này.

Trong một bữa tiệc với các sinh viên quốc tế, tôi nhận phần phục vụ nước uống. Gặp bà giáo người Mỹ đã đứng tuổi, tôi đến chào lịch sự và nói theo kiểu cách theo kiểu của người Việt: "Good evening, Madam. May I have a honour to serve you? Do you like my Coke?" (Chào bà, Tôi có thể hân hạnh phục vụ quí bà. Bà có muốn món Coke (Coca Cola)?). Bà này trợn mắt nhìn tôi, ra vẻ ngạc nhiên, rồi lắc đầu bỏ đi. Tôi băn khoăn chẳng hiểu chuyện gì? Hôm sau, tôi đánh bạo đến hỏi bà: "I am sorry, yesterday I have found your strange look when hearing my invitation. Was there a wrong?" (Xin lỗi, hôm qua tôi thấy bà nhìn tôi kỳ lạ khi nghe lời mời của tôi. Có điều gì không ổn vậy?). Bà giáo mỉm cười độ lượng: "Yes, I had misunderstood yours. Today, I just find out that your pronunciation is not correct. You said "Coke" not sound like "Coke" but "Cock". Cock is a male chicken but it also has a dirty meaning else. You should be careful when saying this word to a lady". (Vâng, tôi đã hiểu lầm anh. Hôm nay, tôi mới hiểu ra là anh phát âm không đúng. Anh nói chữ "Coke" mà không giống "Coke" mà thành "Cock". Cock là con gà trống nhưng nó cũng có một nghĩa khác xấu. Anh phải cẩn thận khi nói từ này với một phụ nữ).

Johnson "gỡ gạt":

- Hi hi… Anh bạn người Việt dẫn tôi đến thăm nhà, đến trước ngôi nhà của mình anh nói: "Ðây là nhà tôi, mời ông vào chơi", gặp vợ anh ta ra đón trước cửa, anh ta lại giới thiệu: "Ðây là nhà tôi, mời ông vào chơi". Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi và bước vào nhà, nhà anh ta thật đẹp (vợ anh ta cũng vậy!). Tôi ra lịch sự nên khen chủ nhà và nói: "Nhà anh và nhà anh thật đẹp". Hai vợ chồng nhìn nhau cười. Vì đi lâu ngoài đường, lại không có WC công cộng, nên tôi hỏi anh chủ nhà "Xin ông cho tôi vào cái chỗ đi toilet của nhà ông được không?" Hi hi… lúc đó tôi không nghĩ đến cái sự buồn cười của câu này, hôm sau nghĩ lại tôi mới thấy.

Tôi cười to kể tiếp:

- Lần đầu tiên sang Châu Âu cách đây 10 năm, tôi quen một cô sinh viên Hà Lan. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Cô rủ tôi ra bãi biển nằm phơi nắng và nói chuyện. Hôm đó, tôi chẳng đem theo cái gì để trải xuống bãi cát để nằm cả. Nói với cô này, thì cô mỉm cười: "Oh, never mind. You can lie down at my top" (Ồ, không sao. Anh có thể nằm trên cái top của tôi). Tiếng Anh của tôi cũng chẳng giỏi gì nên chẳng hiểu là nằm trên top là nằm ở đâu? Tôi chỉ biết top có nghĩa là đỉnh, là ở trên. Vậy nằm ở trên là nằm đâu? Nằm trên đầu thì chắc là không đúng rồi, ai lại nằm trên đầu mà nói chuyện với phụ nữ. Chẳng lẽ nằm trên… mình cô này? Hồi lúc trước đi Tây, tôi nghe nhiều thằng bạn kháo nhau rằng, phụ nữ Tây nó… Tây lắm, thích thì sẵn sàng… chiều! "Tình cho không biếu không" mà. Vậy là… lẽ nào ??? Tới nơi, tôi mới bật cười và thấy mắc cỡ trong lòng khi thấy cô này cởi áo khoác ra, trải dưới bãi cát và chỉ tôi nằm trên đó. Tối đó, về đến nhà, tôi lặng lẽ lật từ điển Anh – Việt ra xem, mới biết thêm là top còn có nghĩa là cái áo khoác ngoài của phụ nữ. Trời ơi!

Johnson vỗ vai tôi:

- Chút xíu nữa bạn là… hố to rồi. Ha ha… Năm ngoái, tôi có đến thăm miệt vườn Nam bộ, tôi có nghe một câu thế này mà lúc đó chẳng thế nào hiểu được: "Hôm qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hổng nói qua mà qua lại qua"……………..

Câu chuyện của chúng tôi còn dài. Chia tay với Johnson ở ga Huế. Lững thửng dọc theo con đường về chợ Ðông Ba, trong đầu còn vương vấn câu chuyện rắc rối tiếng Việt với Johnson, ông già chạy xích lô lẽo đẽo theo sau:

- "Ôn đi về mô khôn hè?"

Tôi gật đầu, bước lên chiếc xe cũ rích, buộc miệng:

- Có tiệm sách nào gần đây nhất, Bác? Tôi muốn mua một quyển Tự điển Tiếng Việt.

Tôi bất chợt nhớ ra rằng, trong tủ sách gia đình của tôi, có đủ loại tự điển các nước, nhưng chưa hề có một quyển Tự điển Tiếng Việt nào.

Lê Anh Tuấn

Lời kết: Về ngữ pháp tiếng Anh thì tôi không dám lạm bàn vì trình độ tiếng Anh "tiểu học" của mình. Nhưng riêng về ngữ pháp tiếng Việt thì quả thật tôi cảm thấy choáng (mặc dù là người Việt 100%), từng phải "vật lộn" (lại dính dáng tới từ ngữ – ngữ pháp ở đây, vật "lộn", hông lẽ vật bị trật hay sao? :D) với ngữ pháp suốt quãng thời gian học phổ thông, chắc hẳn các bạn cũng thấy tội nghiệp cho những người nước ngoài học tiếng Việt nhỉ?

Ký cái xẹt, đóng dấu cái cụp

Posted in Personal | Leave a Comment »

Software engineers top list of best jobs

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

 Software engineers top list of best jobs
Wed Apr 12, 2006 6:25 PM ET

By Ellen Wulfhorst

NEW YORK (Reuters) – Software engineers have the best jobs in America, according to a survey released on Wednesday.

Placing second were college professors and administrators and third were financial advisors, as surveyed by Money magazine, published by Time Inc., and Salary.com, compensation experts based in Needham, Massachusetts.

The job of software engineer topped the list based on strong growth prospects, average pay of $80,500 and potential for creativity, the survey showed.

In second place, college professors, instructors and administrators reported the lowest number of work hours per week, averaging 30 hours, and the highest number of annual vacation days, at 31 days, the survey said.

They also scored well in terms of stress levels, flexibility and creativity.

Dentists, on the other hand, reported the least number of vacation days, averaging 14 days, it said.

To rank the jobs, the study weighted job growth and income along with so-called softer factors such as flexibility after surveying people who said, "I'm completely stressed out, and I can't manage everything. Home and work are this massive jumble," said Craig Matters, Money's executive editor.

"People were really looking for more flexibility and less stress," he said. "That just got pounded into our heads."

The top three complaints of stress were too much work at 28 percent, no room for advancement at 20 percent and deadlines, also at 20 percent.

Rounding out the top 10 best jobs were human resources manager, physician's assistant, market research analyst, computer/information technology analyst, real estate appraiser, pharmacist and psychologist.

Technology and health care fields accounted for nearly a third of the top 50 best jobs, the survey said.

The list appears in Money's May issue, which appears on newsstands on April 24.

To determine the top 50, Money and Salary.com said they began with a list of about 250 jobs, most requiring more than a high education, in 19 industries.

They eliminated jobs with low growth rates or low levels of employment or compensation, using data from the U.S. Bureau of Labor Statistics.

They used online surveys of 26,000 people to rank the rest based on growth and average pay as well as stress levels, flexibility, creativity and ease of entry and advancement in the field.

Posted in IT related | Leave a Comment »

Those Were The Days…

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

Dr. Su Guaning, NTU president sang together with my pretty classmate, Min,
the song "Those Were The Days" as a farewell to our fresh graduates at NTU Convocation 2005

….And I love it!!!…

Posted in Personal | 1 Comment »

Important to have friends…

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

pic16844

For fun only…:p

Posted in Personal | Leave a Comment »

So cute…

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

Look at this picture, I feel love…

Posted in Personal | Leave a Comment »

Bill Gates – người bỏ học lừng danh

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

Đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, một sinh viên gầy ốm, học hành không mấy xuất sắc đã tuyên bố với các giáo sư Harvard: anh sẽ trở thành triệu phú năm 30 tuổi. Năm 31 tuổi, người sinh viên ấy trở thành tỷ phú.

Tỷ phú Bill Gates. (AP)

Đó là Bill Gates, người mà một trong các giáo sư này về sau từng nhận xét: “Gates là một doanh nhân kiệt xuất nhưng là một cá nhân quái gở”.

“Đừng đấu với cậu ta”

Cả đời Bill Gates đấu tranh cho sự độc lập, cho việc khẳng định “cái tôi” của mình. Nạn nhân đầu tiên của sự tự khẳng định này là cha mẹ ông. Mẹ của Gates, bà Mary, là một giáo viên phổ thông nghiêm khắc. Có lần, bà phạt con trai phải xuống tầng hầm vì tội không chịu dọn phòng. Tới giờ cơm, gọi mãi vẫn không thấy con lên, bà phải xuống nước:

- Tại sao con không trả lời? Con làm gì dưới đó?
– Con suy nghĩ.
– Còn suy nghĩ nữa đấy? – Bà mẹ giận sôi lên.
– Đúng. Con suy nghĩ. Vậy mẹ chẳng bao giờ phải suy nghĩ à?

Khi đó Gates đang học lớp sáu.

Lo âu về cuộc nổi loạn của cậu con, cha mẹ Gates đưa con tới chuyên gia tâm lý. Sau vài buổi làm việc, nhà tâm lý tuyên bố: “Ông bà sẽ thua trong trận chiến với cậu ta thôi. Vì thế tôi khuyên hai người phải thích nghi với cậu bé. Thậm chí đánh đập cũng chẳng ích gì. Đấu nhau với cậu ta là vô vọng, chẳng ích gì đâu”. Cha mẹ Gates nghe theo lời khuyên.

Năm tháng trôi qua, nhiều nhà khổng lồ Mỹ bằng kinh nghiệm riêng của mình đã hiểu thế nào là đấu nhau với Gates. Trong vòng hai thập niên, William Henry Gates III đã bỏ lại phía sau nhiều kẻ cạnh tranh.

“Sếp sẽ là tôi”

Cha của Gates là một cựu luật sư, đang điều hành công việc từ thiện của con trai, có lần kể lại: “Còn là một đứa bé, Bill đã tự lắc chiếc nôi của mình”.

Từ chiếc nôi tự lắc đó, Bill đã bò ra, bé tí và ốm yếu, nhưng tinh thần kiên cường. Cha mẹ Bill quyết định cho cậu vào học ở một truờng tư địa phương. Có lúc cậu mê mệt nghệ thuật biểu diễn, từng đóng vai chính trong vở “Hài kịch đen” của nhà hài kịch Scheffer. Thế nhưng cuối cùng, máy tính đã thắng nàng thơ.

Chính ở trường phổ thông Bill Gates 13 tuổi cùng người bạn Paul Allen lần đầu tiên đã chế ra một thiết bị đầu cuối (terminal) thô sơ của máy tính. Sau đó họ viết hai chương trình, Chương trình thứ nhất biến thành một hệ thống toán học, còn nội dung chương trình thứ hai người ta không dám tiết lộ, nhưng có người giải thích: đọc xong tiểu sử Napoleon, Gates đã viết một trò chơi điện tử có tên “Rủi ro”, mục tiêu là thống lĩnh thế giới.

Thuở nhỏ, Gates học chẳng giỏi giang gì. Thế rồi bất ngờ cậu tốt nghiệp lớp 9 với toàn điểm A mà chẳng hề dòm ngó gì trong sách, đàng hoàng bước vào top 10 học sinh giỏi nhất Mỹ trong kỳ thi năng khiếu. Lớp 10, Bill đã không học, mà dạy vi tính. Khi đó, cậu đã viết chương trình giúp lên kế hoạch hiệu quả hơn cho thời biểu học của lớp. Nhưng chương trình này còn có một mục tiêu bí mật: giúp Gates ghi danh vào các lớp có các nữ sinh đoan trang.

Những năm đó, Bill Gates có người bạn thân là Kent Evans, con trai một mục sư. Bill Gates hồi tưởng: “Lúc đó, chúng tôi cùng đọc Fortune và mơ tới việc làm chủ thế giới. Tới tận giờ, tôi vẫn còn nhớ số điện thoại cậu ấy”. Họ cùng nhau thành lập công ty Lakeside Programme Groups và bắt đầu phục vụ cho các hãng xưởng địa phương.

Chính lúc đó, ngay trên ghế nhà trường, Allen đã mưu toan khuất phục Gates và nắm hết mọi việc. Nhưng rất nhanh sau đó Allen hiểu trong việc lập ra mã chương trình cậu hết sức cần con người tài năng và không biết mệt Bill Gates. Paul mời Gates hợp tác. “Được thôi”, Gates đáp, “Nhưng với một điều kiện: sếp sẽ là tôi”.

Microsoft ra đời

Để thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng, Evans thường đi leo núi. Một trong những kỳ leo núi của Evans đã kết thúc bằng tai nạn. Evans qua đời. Đó là bi kịch đầu tiên trong đời Gates. Cho đến trước đó, Gates chưa từng nghĩ về cái chết. Hai tuần liền Bill như trong một làn sương, không thể làm gì.

Cái chết của Evans làm Gates xích gần Allen hơn. Allen thuyết phục bạn trở thành, như sau này người ta nói, “kẻ bỏ học nổi tiếng nhất Harvard”. Thay cho chiếc bằng tốt nghiệp Harvard là sự ra đời của công ty Microsoft, lúc đầu được viết là Micro-Soft (còn có một phương án nữa là Allen and Gates Inc.). Công ty mới có nhiệm vụ cung ứng phần mềm cho các máy tính khi đó mới ra đời, đang rất “mốt”.

Huyền thoại Microsoft được dệt nên như sau: tháng 12/1974, Allen đi tới Harvard để gặp Gates. Trên đường đi, Allen ghé qua quầy báo mua một vài tạp chí. Và điều Allen tìm thấy ở một trong những tờ tạp chí đó đã vĩnh viễn thay đổi cuộc đời của ông và bạn. Trên bìa của tờ “Điện tử phổ thông” là ảnh chiếc máy tính Altair-8080, với hàng chữ to: “Chiếc máy vi tính đầu tiên trên thế giới có khả năng cạnh tranh với các mô hình thương mại”.

Vài ngày sau Gates liên lạc với nhà sản xuất Altair – công ty MITS, và thông báo đã cùng với Allen lập ra phiên bản ngôn ngữ chương trình Basic có thể dùng cho Altair. Gates nói láo. Bởi tới lúc đó đôi bạn chưa viết được một mã số nào. Không những thế, họ còn không có trong tay chiếc Altair nào, dù chỉ là một con chip. MITS, hiển nhiên không biết điều đó, phúc đáp rằng họ quan tâm tới kế hoạch của hai người. Thế là đôi bạn chạy nước rút với Basic.

Gates lo phần mã số, còn Allen lo kích hoạt Altair trên một chiếc máy tính học đường PDP – 10. Nửa tháng sau chương trình hoàn tất. Allen mang tới MITS. Đó mới là lần đầu tiên cậu chạm tay vào máy vi tính Altair. Điều kỳ diệu đã xảy ra – chương trình làm việc! Hợp đồng được ký. “Xuất hiện thị trường cung ứng phần mềm”, Gates vui sướng reo lên. Cùng với đó, Microsoft ra đời.

Khi còn ở Harvard, Gates chơi thân với Steve Ballmer, người sau này trở thành bộ óc của Gates. Khi Gates quyết định tập trung vào việc sáng tạo, ông giao cho Ballmer công việc điều hành Microsoft với chức chủ tịch công ty và giám đốc về công nghệ thông tin (CIO). Gates rủ Ballmer bỏ Procter &Gamble vào năm 1980, khi Microsoft phát triển nhanh tới độ cần một nhà quản lý “không phải dân kỹ thuật”.

(Theo Tuổi Trẻ)

Posted in Business, Favorite News, IT related | Leave a Comment »

Thien Thu Quan The Am

Posted by LE MINH DUC on April 23, 2006

Image hosting by Photobucket Image hosting by Photobucket

 

Image hosting by Photobucket


Vu khuc nay duoc cac vu cong tap luyen trong gan 10 nam truoc khi ra trinh dien truoc cong chung. Trong nam 2005, ho da di trinh dien tai hon 40 quoc gia. Doan vu cong gom 9 nam va 12 nu deu cam diec, do cam diec nen ho dung cu chi de dien ta noi tam. Trong qua trinh luyen tap, ho da hoc phuong phap phoi hop hoi tho va dien xuat, dien dat tam long tu bi bao la cua Bo Tat Quan Am.

Posted in Personal | 2 Comments »

Use google video & youTube to post video clip

Posted by LE MINH DUC on April 22, 2006

Posted in IT related | Leave a Comment »

Chùm ảnh Bill Gates giao lưu với sinh viên Việt Nam

Posted by LE MINH DUC on April 22, 2006

Sáng nay, cuộc trò chuyện của ông chủ Microsoft với sinh viên công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội kéo dài hơn 1 tiếng đồng hồ đã để lại trong lòng nhiều bạn trẻ ấn tượng vô cùng sâu sắc. VnExpress ghi lại những hình ảnh không thể nào quên này.

Vài giờ đồng hồ trước khi Bill Gates xuất hiện, bầu không khí tại Đại học Bách khoa Hà Nội rất nóng bỏng khi các sinh viên mang theo ảnh và chờ đợi thần tượng công nghệ thông tin của mình.
Khi Bill Gates xuất hiện, hàng nghìn người xô tới, với hy vọng chạm tay vào người kiến trúc sư trưởng của tập đoàn Microsoft hùng mạnh. Đáp lại tình cảm nồng nhiệt đó, tỷ phú người Mỹ nở nụ cười mãn nguyện.
Cả hội trường của Đại học Bách khoa chặt kín người. Ai nấy đều háo hức nhìn tận mắt một Bill Gates tài trí bằng da, bằng thịt cho thỏa lòng chờ mong.
Nội dung bài phát biểu và cách truyền tải của Bill Gates ấn tượng đến mức, những tràng pháo tay trong hội trường nổ không ngừng.
Cố gắng, tập trung nghe và hiểu những lời tỷ phú nói, các sinh viên tranh thủ chụp ảnh thần tượng Bill Gates của mình làm kỷ niệm.
Khát khô cả họng, người đứng đầu tập đoàn Microsoft uống vài ngụm nước suối trước khi tiếp tục trả lời các câu hỏi của sinh viên Việt Nam.
Dù mệt mỏi sau nhiều giờ bay, sự thay đổi khí hậu đột ngột, những buổi làm việc kín đặc và cả những câu hỏi hóc búa của sinh viên Việt Nam nhưng trên môi nhà tỷ phú người Mỹ vẫn nở nụ cười tươi tắn.

Posted in IT related | Leave a Comment »

Lại một người thân yêu nữa ra đi …..

Posted by LE MINH DUC on April 16, 2006

Ngày Chủ nhật, 16/4/2006, lúc khoảng 7h tối, chú Thành thân yêu đã qua đời vì bệnh ung thư tủy và bàng quan…
Cuộc sống thật ngắn ngủi và đầy những bất ngờ, người thân mới hôm nào còn cười đùa hỏi thăm trên điện thoại, giờ đã biệt ly….
Chú Thành là người ruột thịt thân nhất của ba, là người có nghị lục vươn lên từ nghèo khó… Chú đã vừa làm bộ đội, vừa học xong 2 bằng đại học Luật và Công An… và hình như cũng học xong 1 bằng cao học.
Chú vừa lập gia đình với 1 cô vợ rất xinh và dễ thương, và mới có 1 bé trai tròn một tuổi …
Giờ chú đã ra đi… quá sớm… để lại nỗi đau của người góa phụ trẻ cùng với con thơ…. và cả của ba, của mẹ, và cả mình nữa.
Lúc chú mất, mọi người đều quây quần đầy đủ, có bà ngoại và các cô chú bên ngoại… họ thật tình cảm.
Lúc mình biết tin thì ba và vợ chú, cô Hải Âu đang ngồi trên xe cơ quan đưa chú về làng. Các chú bộ đội trong đơn vị cũng giúp đỡ rất nhiệt tình.
Ba mình chắc buồn lắm… ba đang cố gắng lo cho mọi việc chu tất, lo cho phần hậu sự thật đàng hoàng… Cũng lâu rồi ba chưa gặp lại chú, còn mình thì chắc đã gần 10 năm không gặp lại. Ngày ba gặp lại người em thân yêu… cũng là ngày phải biệt ly, nhưng người tóc hoa râm lại phải đưa tiễn người tóc xanh….
Tuổi 35, một tuổi sung sức, đầy nhiệt huyết và hoài bão… Có biết bao ước nguyện chưa hoàn thành… một người rất đẹp trai, khỏe mạnh, là ước mơ của bao cô gái trẻ…, đã qua đời trong tình trạng da bọc xương …
…Thật không có gì đau đớn hơn….
Còn thằng cháu này thì đúng là thật vô tâm…. gần 10 năm xa cách, không hề liên lạc… giờ đây cũng không còn dịp nào được gặp chú nữa….
Cũng may, giọt máu của chú…đứa bé 1 năm tuổi….rất xinh xắn. Chắc sau này sẽ đẹp trai và giống chú lắm đây… cũng may… niềm an ủi cuối cùng…

Sau này mình nhất định phải về thăm chú, thăm cô Hải Âu và em bé…
Mình phải có trách nhiệm….
Vì đó là gia đình của mình….

……..
I wake up in the morning
So far away from home
Trying to make it through the day
Many miles are between us
I’m sending my love
From this payphone
Through the storms we’ve wandered
Many mountains we have climbed
But all the bad times are behind
The road is free – I’m coming home
Without you I am like
A ship without its sails
Calling the wind to save me
I’d climb the highest mountain
I’d cross the seven seas
Just to see you smile again
All the trust that was built along the years
Is coming back to stay
I know, just look ahead
The road is free – I’m coming home
With every stem I’m closer to home
When I’m back you won’t be alone
Soon I’ll see the familiar door before my eyes
And you
Through the storms we’ve wandered
Many mountains we have climbed
All the bad times are behind
The road is, the road is free, and I’m coming home

(Coming home – STRATOVARIUS)

Posted in Personal | Leave a Comment »

CÁI NÚT ÁO

Posted by LE MINH DUC on April 5, 2006

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M”. Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

“Anh thân mến !

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn : “Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được”.

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình : “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc Anh luôn vui vẻ và thành đạt”.

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây :

“Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games…

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3…

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Ghz

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.
Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao… “

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?
Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?
Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.
Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

Posted in Personal | 1 Comment »

The Fermi Paradox

Posted by LE MINH DUC on January 19, 2006

Dear Toastmasters,
 
 
If there are billions of planets capable of supporting life,
if there are millions of intelligent species out there,
where are they?
- The Fermi Paradox – Enrico Fermi
 
 
Planet Earth
is one of trillions of planets in a universe billions of years old.
It is subjected to
the same physical laws, effects, and chances. 
It is not unique.
 
Even if
life occurs in one out of a billion planets,
even if
intelligent life develop over billions of years,
there should be millions of planets with intelligent life.
So, where is everybody?
 
For many years
our scientists have been
searching the skies for intelligent life forms.
They sent space probes, 
they transmitted radio signals. and
they listened through giant antenna dishes
but they found nothing.
 
Public speakers
face the exact same challenges.
 
Are you
directing your message to the right audience?
Are you
communicating in a way the audience can understand?
Do you know how
to listen to feedback?
 
The bad news
for the scientists is, 
there may really be no one out there.
 
The good news
for you and I is
we definitely have an audience before us.
 
Find your voice, serve your world.
Do it now.
Sincerely,
 
 
Gea Ban Peng DTM 
District 80 Governor 2004-2005

Posted in Personal | Leave a Comment »

To boldly go…

Posted by LE MINH DUC on December 29, 2005

Dear Toastmasters,

Finish each day and be done with it. You have done what you could.
Some blunders and absurdities no doubt crept in; forget them as soon as you can.
Tomorrow is a new day; begin it well and serenely …..
- Ralph Waldo Emerson

The same
is true about finishing the year 2005.

As we look back
we will no doubt recall
the many things we did not do
because it is not considered protocol
and we feared the embarrassment
of being called for the faux pas.
We never attempted
the many things we could otherwise have accomplished
because we would not risk
a slap on the wrist.

While
the ship is safest in its port
that is not
what the ships of our lives are built for.
So
let us welcome 2006
with this quote from the original Star Trek series
"to boldly go where no man has been before".
And that
is not just about the starship Enterprise
it is about you and I.

I wish
your loved ones and you
happiness, good health, and success.

Sincerely,

Gea Ban Peng DTM
District 80 Governor 2004-2005

Posted in Personal | Leave a Comment »

A Meaningful Story

Posted by LE MINH DUC on November 12, 2005

A long time ago, there was a huge apple tree. A little boy loved to come and play around it everyday. He climbed to the tree top, ate the apples, took a nap under the shadow. He loved the tree and the tree loved to play with him. Time went by the little boy had grown up and he no longer played around the tree everyday.

One day, the boy came back to the tree and he looked sad. “Come and play with me,” the tree asked the boy. “I am no longer a kid, I don’t play around trees anymore.” The boy replied, “I want toys. I need money to buy them.” “Sorry, but I don’t have money… but you can pick all my apples and sell them. Then you will have money.” The boy was so excited. He grabbed all the apples on the tree and left happily. The boy never came back after he picked the apples.

The tree was sad. One day, the boy returned and the tree was so excited. “Come and play with me” the tree said. “I don’t have time to play. I have to work for my family. We need a house for shelter. Can you help me?” “Sorry, but I don’t have a house. But you can chop off my branches to build your house.” So the boy cut all the branches of the tree and left happily. The tree was glad to see him happy.

The tree was again lonely and sad. One hot summer day, the boy returned and the tree was delighted. “Come and play with me!” the tree said. “I am sad and getting old. I want to go sailing to relax myself. Can you give me a boat?” “Use my trunk to build your boat. You can sail far away and be happy.” So the boy cut the tree trunk to make a boat. He went sailing and never showed up for a long time.

Finally, the boy returned after he left for so many years. “Sorry, my boy. But I don’t have anything for you anymore. No more apples for you…” the tree said. “I don’t have teeth to bite” the boy replied. “No more trunks for you to climb on”, “I am too old for that now,” the boy said. “I really can’t give you anything … the only thing left is my dying roots” the tree said with tears. “I don’t need much now, just a place to rest. I am tired after all these years.” The boy replied. “Good! An old tree root is the best place to lean on and rest. Come, Come sit down with me and rest.” The boy sat down and the tree was glad and smiled with tears.

This is a story for everyone. The tree is our parent. When we were young, we loved to play with Mom and Dad. When we grew up, we left them only come to them when we need something or when we are in trouble. No matter what, parents will always be there and give everything they can to make you happy. You may think the boy is cruel to the tree but that is how all of us are treating our parents.

Please enlighten all of your friends by forwarding this e-mail to them. And love your parents, no matter where they are.

Posted in Personal | Leave a Comment »

MLM: N00b’s good opinion about USA

Posted by LE MINH DUC on November 10, 2005

To Doremon:

Trước tiên, n00b rất appreciate bạn đã rất mất công quote lại từng đoạn. n00b thì lazy lắm hehe. Giờ quay sang chuyện sample lớn sample nhỏ. n00b chẳng rảnh đến độ đi survey hết state này đến state khác, chẳng có lợi gì right? Cái mà n00b muốn nói là, có ai đó ở trên đã nói, MLM phát triển lắm ở các nước Châu Âu, USA. Ai ai cũng biết tên tuổi công ty ABC, XYZ, nhưng thực ra có phải vậy đâu? Thiệt sự là giờ ra đường bắt gặp ai đó hỏi mày có biết Amway không chắc nó cũng pó tay. n00b chiều nay cũng hỏi thử bà cô dạy Technical Writing (từng làm reporter, wrtiter cho nhiều magazine, newspaper nổi tếng ở USA) là có biết Amway, Herbalife? Thì câu trả lời cũng là không. Phóng viên còn không biết huống chi người bình thường. Chứng tỏ Amway sau hơn 70 năm vẫn chỉ là 1 cái bóng nhỏ xíu ở USA. Trong khi Amway là cây đại thụ trong MLM Industry. So, the point là đừng có đem mấy cái câu như MLM Coy này nổi tiếng ở nước A, B, C lắm này nọ. It’s just crazy.

Còn Doremon hỏi đừng hỏi Student thì n00b hỏi Pros rồi mà. Ngay cả những giáo viên dạy Biz trong trường có người biết có người không. Người biết thì chỉ biết sơ sơ về lý thuyết, còn người không thì pó đuôi. May lắm gặp ông dạy Markerting thì còn biết nhiều hơn mấy người kia nhưng mà vẫn phán 1 câu “it can not be better than any traditional ones, trust me”. Ngoài ra còn có ý kiến của 1 ông Finance đại loại như “There is really hard for a MLM company to reach its turning point. Even in that case, you have to be in the very first position to get its juice. If not, dont waste your time on it but other medium risk and high return business model.” Nói đến đây n00b hiểu he implied Stock vì n00b hay discuss với him về Stock.

Ok? pass qua vụ sample lớn sample nhỏ? By the way, doremon yên tâm. n00b ở Houston, city lớn thứ 4 của USA chỉ sau Los Angeles, Chicago, New York. Không có cảnh đồng quê đâu mà sợ không ai biết.

Còn cái này
Quote:
Như vậy nghĩa là sao? Điều đó có nghĩa là MLM đã qua mọi thử thách sóng gió, và tồn tại được bên Mỹ. N00b đừng đi hỏi sinh viên mà hãy hỏi những businessmen bên USA mà xem . Một cái mô hình tồn tại gần 1 thế kỉ như vậy, qua sự sàng lọc khốc liệt của thị trường Mỹ như vậy, mà chúng ta bảo trình độ người Mỹ về MLM là rất ít, liệu có ai có thể tin vào giả thuyết này?

lol, Nói đến đây chẳng phải doremon tự đưa mình vào case sample nhỏ sao? Đồng ý MLM vẫn tồn tại ở USA, nhưng thị trường rất là nhỏ hẹp. Đã qua tồn tại và sàng lọc nên mới có thể nói là 95% là Scam , con số này xuất phát từ thống kê ở USA ra mà. USA đã sàng lọc đó và cho ra kết quả đó. Số còn lại không scam nhưng ko có nghĩa là sẽ phát triển. Điển hình Amway vẫn chưa có Stock còn Herbalife thì chỉ vừa mới issue vào cuối năm ngoái…sau hơn bao nhiêu năm lăn lộn ở thị trường. Nếu đọc phân tích tài chính của Herbalife thì không khỏi giật mình về tính bấp bênh của nó. n00b cũng đã có dịp nói bên VNC NUS khi Dumbledore đưa ví dụ về Herbalife. Còn trường hợp Avon thì n00b phải công nhận là công ty đầu tiên và duy nhất ở USA ổn định về tài chính cũng như chiến lược kinh doanh. Là công ty duy nhất ngoại lệ ở USA trong MLM có được sự ổn định cần thiết như những công ty bình thường khác. Chính vì vậy Avon là 1 trong những công ty duy nhất được xếp hạng chung với các tên tuổi khác trong bảng xếp hạng các công ty có Best performance hàng năm ở USA. Nhưng 1 con én không mang lại mùa xuân mà? Avon quá lẻ loi trong 1 thị trường quá lớn như USA nói riêng và toàn cầu nói chung. Avon không thể 1 mình vực dậy cả 1 industry!

Còn cái này
Quote:
Nhưng có 1 điều, những công ty đầu sỏ ở Mỹ cũng như trên thế giới, đều có nguyên lý chung với MLM, đó là networking , mô hình công ty mẹ, công ty con… Chính thế nên dân MLM thường hay xem MircoSoft và rất nhiều công ty bự ở Mỹ là áp dụng MLM ở mức độ tập đoàn, và lấy đó làm ví dụ thuyết phục dân thường vào tham gia MLM

n00b nghĩ n00b đã giải thích cái này tại phần giới thiệu về bản chất của Direct Selling ở những trang đầu của Thread này. Cái vụ Microsoft, blah blah giống na ná vụ nhiều người lấy vd McDonald làm Franchise cái tự nhiên suy ra Bel Air bán Franchise là cái mắc cười nhất. Đã từng nghe 1 đứa làm Bel Air “thuyết giảng” cho n00b nghe về Franchise của McDonald tại US rồi sau đó so sánh với Franchise của Bel Air. Nói thiệt, no offense ông đó chứ …”chuối” không chịu được. Tương tự mấy ví dụ khác cũng na ná.

n00b chưa nói suy nghĩ riêng của mình về MLM nhưng rất là dị ứng mấy cái kiểu thuyết giảng vớ vẩn về model biz này biz kia của đa số những người làm MLM. Chính vì vậy MLM đã bấp bênh lại càng bấp bênh hơn do 1 số người như vậy. n00b nghĩ cũng đến lúc xem lại trình độ của MLMer, không thể để kiểu recruit ai vào cũng được như thế.

Con cái câu này
Quote:
Đồng ý luôn, N00b nói rất giống trong sách vở . But generally I find no point to show that fact here .
Books are just guidances, even if we learnt all the stuffs in Macro Economics or whatever, are we sure that we can find a good way to contribute to the country?

thì n00b cũng đồng ý luôn. Ngay cả 1 expert về Ecos cũng chưa chắc find out cái nào thật sự contribute greatly cho nền kinh tế 1 nước…nhưng…có thể dễ dàng phân biệt cái nào là xấu, nguy hại cho 1 quốc gia. Nói cách khác, những gì tốt cho cá nhân, nguy hại cho cộng đồng hiển nhiên là không good cho 1 nước đó. Mà Pyramid – endless recruiting là cái đó đó…

@gangster: n00b ko ở Chicago nhưng có nhiều bạn bè ở đó. n00b cũng từng lái xe lên đó chơi 1 tuần và công nhận rất có ấn tượng với Chicago. Từng nghĩ là thà sống ở Chicago hơn là New York hoặc Los. Nhưng mà sorry là không biết Bel Air ở Chicago. Bạn bè ở đó lâu năm cũng không biết. Amway, Herbalife ở đây còn không biết nếu mà không research về MLM thì dân bình thường sao biết đến Bel Air được?

Posted in Business | Leave a Comment »

MLM: discussion about USA

Posted by LE MINH DUC on November 10, 2005

“n00b4ever wrote:
To Doremon: Nhưng có 1 điều chúng ta phải nhìn nhận thẳng vào vấn đề thông qua Facts thay vì cứ mãi miết bám theo những gì mình “đinh ninh” là đúng hay nói cách khác không dám nghĩ là mình sai.”

Dear friend, mọi thứ Doremon nói ra là suy luận dựa trên sự thật, có căn cứ. Mức độ tự tin của N00b về những gì N00b biết là rất cao đó. Tuy vậy, sự tự tin ko đồng nghĩa và không bao giờ giúp những cái chúng ta biết là hoàn toàn đúng. Trong business hay trong cuộc sống, cái gì cũng có 2 mặt
Nếu thấy doremon nói sai chỗ nào, xin chỉ rõ.

“n00b4ever wrote:
Thứ 1, người USA nói chung biết rất ít về MLM. n00b có thể làm 1 cuộc survey nho nhỏ ở trong trường ĐH, cứ hỏi chừng 50 người bạn thì chỉ có 1-2 người biết sơ sơ về MLM. Còn số người phân biệt được MLM và Pyramid thì lại càng ít nữa.”

Trước khi khẳng định điều này, N00b làm khảo sát đi cái đã.
Nhưng nhớ là đừng làm khảo sát trong trường ĐH, vì đa phần sinh viên bên Mỹ, trình độ hiểu biết về mô hình này cũng có giới hạn, và chẳng hơn gì sinh viên bên Singapore là mấy.

N00b ở bang nào của US? USA cực kì rộng lớn, liệu chúng ta có dám chắc là những gì xảy ra trong 1 cái trường đại học trong 1 bang có thể là sự thật cho cả hơn 50 bang toàn nước Mỹ ko? Nếu có thể đánh đồng như vậy, N00b gọi điện thoại vài cú lên Texas, nơi mà vẫn còn văn hóa Cao Bồi thử xem? đảm bảo là họ đa phần cũng chẳng biết gì về MLM.
Ngược lại, Singapore thì nhỏ xíu, những gì đúng ở NTU và NUS, có thể cũng đúng với cả Singapore.
Cái chính là sự thực của bạn nêu ra, hiện tại chỉ nằm trong 1 không gian hẹp thôi

Hơn nữa, cảm nghĩ của N00b có phần trái ngược với chính những sự thật mà bạn đưa ra để dẫn chứng:

“n00b4ever wrote:
sau hơn 70 năm phát triển từ ngày American Way (giờ là Amway) ra đời và sau đó là sự bùng nổ các công ty về MLM nhưng thực chất chỉ 1 số lượng rất nhỏ trụ lại được. Còn lại tất cả đều Fly-by-night.”

Như vậy nghĩa là sao? Điều đó có nghĩa là MLM đã qua mọi thử thách sóng gió, và tồn tại được bên Mỹ. N00b đừng đi hỏi sinh viên mà hãy hỏi những businessmen bên USA mà xem. Một cái mô hình tồn tại gần 1 thế kỉ như vậy, qua sự sàng lọc khốc liệt của thị trường Mỹ như vậy, mà chúng ta bảo trình độ người Mỹ về MLM là rất ít, liệu có ai có thể tin vào giả thuyết này?

N00b bảo những người phân biệt được MLM và pyramid ở Mỹ còn ít hơn nữa. Well, điều này doremon lại càng ko thể cho là đúng. Trong thời gian bùng nổ, các công ty MLM bên Mỹ làm đủ mọi cách, đủ mọi thủ đoạn, try – and – error, để giành giật thị trường nội địa và hình thành lên 1 model bền vững. Người dân US đã nếm đủ mọi mùi vị: thành công, thất bại, đau khổ, bị lừa….Chính họ là những người hiểu rõ MLM hơn ai hết

Mình xin đưa ra những dẫn chứng cho về sự phổ biến của MLM bên Mỹ, về công ty AVON do chính N00b viết bên forum NUS:
http://forum.vncnus.net/viewtopic.php?t=17614&postdays=0&post
order=asc&start=105&sid=509a12581b4e4af76a82d7eebac169cc

As an Avon Independent Sales Representative there is unlimited potential on how much money you can earn selling Avon products. While establishing your own business, you can also forge new friendships by joining the community of more than 2 million Representatives selling products in 131 countries. Since Avon has enjoyed success for over 114 years and all products are backed by an unconditional guarantee, Representatives can sell them with confidence.

One of the reason I choose Avon as a case study because it issued stock to the US market (NYSE) for a long time and the stock did perform pretty well from the very first days existed on the market. It is very interesting in my opinion.

10 years ago the stock standed at the point around $9/share and now it is around $32 with a very pursuasive effort that reflected each year. I do not have time to go into detail for now but I can insist that based on those initial fact it is completly not a scam one.”

“n00b4ever wrote:
Điều thứ 2, như n00b đã có lần đề cập bên VNCNUS và có 1 bài phân tích nhỏ về vấn đề tại sao dân USA không xem MLM là con đường duy nhất thay đổi cuộc đời mình.”

Điều này thì doremon đồng ý với quan điểm của N00b. Có người thích làm bác sĩ, kĩ sư, có người thì thích làm business, saler… nếu ai cũng lao đầu vào MLM, thì USA bị lụm bại từ lâu rùi

“n00b4ever wrote:
Chính vì vậy sau hơn 70 năm, MLM đã không thể và sẽ không bao giờ vượt qua được các loại hình kinh doanh truyền thống ở USA.”

Điều này thì quá hiển nhiên vào thời điểm hiện tại rồi. Cứ vác MicroSoft của bác Bill Gate ra mà so sánh với Armway thì biết ngay
Nhưng có 1 điều, những công ty đầu sỏ ở Mỹ cũng như trên thế giới, đều có nguyên lý chung với MLM, đó là networking , mô hình công ty mẹ, công ty con… Chính thế nên dân MLM thường hay xem MircoSoft và rất nhiều công ty bự ở Mỹ là áp dụng MLM ở mức độ tập đoàn, và lấy đó làm ví dụ thuyết phục dân thường vào tham gia MLM

“n00b4ever wrote:
Có thể khằng định những công ty nào làm MLM đúng ý nghĩa của nó đều không bao giờ đem cái vụ Marketing Cost ra so sánh giữa MLM và Non-MLM biz.”

Mình đồng ý với việc đem cái ví dụ Nike ra mà lải nhải là điều vô ích và sai lầm, tiếc là nhiều người nghe vẫn cứ gật đầu liên tục

“n00b4ever wrote:
Điều này chỉ có hại cho nền kinh tế bất cứ nước nào chứ chẳng phải là đóng Tax nhiều thì là tốt cho nước đó. Muốn biết điều gì tốt cho 1 nước về kinh tế thì nên take 1 course về Macro Economics. No offense, but it’s the truth.”

Đồng ý luôn, N00b nói rất giống trong sách vở . But generally I find no point to show that fact here General.
Books are just guidance, even if we learnt all the stuffs in Macro Economics or whatever, are we sure that we can find a good way to contribute to the country?

Best regards
Doremon

Posted in Business | 3 Comments »

MLM: discussion about Bel’Air

Posted by LE MINH DUC on November 10, 2005

gcc099 wrote:

Belair products “được” coi là luxury goods, bị đánh thuế 50%
Thích thì mang về mà bán Signs Signs , làm như kiểu AAA Bel’air cung được Signs

Mình cũng biết là bạn này khá đau sau vụ MLM vừa rồi… tuy nhiên bây giờ không phải là lúc chỉ trích nặng nề 2 bên nữa, vì đã quá nhiều người phải chịu đựng rùi. Mình biết có nhiều bạn trong AAA rất đau khổ, tuy nhiên 1 số bạn kô hề vì chuyện như vậy mà buông xuôi tất cả. Các bạn ấy vẫn đang cố gắng tìm ra 1 giải pháp nào đó, “làm sao để tốt cho cả hai” : tình bạn và business General

Chúng ta ở đây thảo luận về MLM ở đây, mục đích khuyên các bạn ấy từ bỏ AAA, có thể nói là thành công General (xin cám ơn những anh đã tiên phong như anh Cún, anh N00b…), nhưng, không thể dừng ở điểm này, vì chúng ta chưa giúp đưa ra 1 giải pháp nào cả. Cái họ cần là những lời khuyên bổ ích + hướng đi mới. Nếu chúng ta không thể đưa ra được 1 giải pháp nào, mà chỉ với mục đích kêu họ từ bỏ MLM, thì xin lỗi cho mình nói thẳng: chúng ta cũng chả khác gì các upline vô lương tâm của họ trong MLM :”đem con bỏ chợ”

Best regards
Doremon

Ps @gcc099: bạn copy and paste toàn bộ điều luật, nghị định chính phủ VN vào thread này, mình nghĩ sẽ không hiệu quả cho lắm, vì tâm lý bà con chỉ thích đọc những gì cho chính bạn này tâm huyết viết ra mà thôi.

Posted in Business | Leave a Comment »

MLM discussion

Posted by LE MINH DUC on November 10, 2005

gcc099 wrote:
( đó là trong trường hợp kok bị báo chí VN bắn chết vỡ sọ Signs )
Sinh viên VN ngoài việc chúng nó cúng tiền cho bọn tư bản Singaporean trong mạng lưới AAA còn làm gì tốt cho dân bản xứ (trừ những đứa uplines của chúng nó) hay ko?

Sự thực là báo chí Việt Nam đã vác đại liên nã vào MLM rồi , còn chết hay không, thời gian sẽ trả lời. Mình chỉ chắc 1 điều, MLM ở Singapore sẽ ko sụp đổ, và sẽ liên tục thâm nhập vào thị trường VN

Khi bạn bỏ tiền mua sản phẩm của bất kì công ty nào, MLM hay không phải MLM, bạn đều phải đóng tax (GST thì phải ) cho chính phủ Singapore. Là 1 business được luật Sing thông qua, mình nghĩ là MLM đã phải tuân thủ trách nhiệm thuế má đầy đủ (xin lỗi là về law, mình không rành lắm, có bạn này biết, mong chỉ cụ thể giúp). Và dựa vào các chiến dịch marketing của Bel’Air như là nhà tài trợ chính cho quỹ NKF (Singapore National Kidney Foundation) và các tổ chức từ thiện khác, ngoài ý định chính là tạo uy tín và đánh bóng tên tuổi ra, thì việc đóng góp cho đất nước Singapore này không phải là giả

duyduong9htv wrote:

em biết vụ NKF embezzlement chứ ? the whole board of directors are gone now…

một thời gian ở châu Âu + những hiểu biết từ bạn bè ở đó thì không ai biết MLM là cái gì hết cả….

frankly thì đã từng nghe thấy cái mác Bel’Air Paris gì đấy, sao bây giờ lại có người nói Bel’Air nguồn gốc Đài Loan ?

Dạ, về vụ embezzlement thì em chưa biết, m chỉ nhớ là học kì 2 năm ngoái, ở mấy cái Free Screening Health của NKF tổ chức ở trường mình, logo Bel’Air vẫn còn nằm ở vị trí…offical , có cả vài lọ dầu bốc khói nghi ngút nữa

Còn về bên Châu Âu, thú thực là em cũng ko biết strategy của MLM như thế nào mà chỉ có US là biết rõ mô hình này. Hồi 2003, em search thử bên Châu Âu, em cũng thấy Bel’Air có bán sản phẩm theo dạng online, có điều cũng ko biết là nó có áp dụng 100% mô hình MLM vào hay ko

Dạ, theo kiến thức nông cạn của em thì Bel’Air có nhà máy sản xuất tại Pháp, và 1 trong những nước ở Châu Á nó nhắm đầu tiên là Đài Loan. Vì rất nhiều founder, Duke đầu tiên xuất hiện ở đó. Em nghĩ 1 lý do là vì Đài Loan thích chữa bệnh theo lối Đông Y, nên thuận lợi cho Bel’Air lúc này Còn về chất lượng sản phẩm ra sao…. em ko có ý kiến

gcc099 wrote:
Không nói xấu Belair đâu, chỉ có AAA là thằng khốn nạn đáng chết , tui thì tui ủng hộ nhóm LT88 và Santa

Mừng wá, ít nhất thì nơi bắt đầu cuộc hành trình business bên Sing của mình cũng ko bị pà con chửi bới nhiều
Theo mình được biết (qua 1 chị trong AAA nói), LT88 hay là EDC hiện có 1 nhóm tách ra, gọi là GEWorld gì đó, làm theo hình thức kết hợp MLM model và traditional business. Nghe nói là có người bỏ AAA qua tham gia cái đó. Các bạn có ai có thông tin gì về GEWorld, xin chỉ giúp

Regards,
Doremon

Posted in Business | Leave a Comment »

Perception about MLM at Singapore and Vietnam

Posted by LE MINH DUC on November 10, 2005

@ Gcc099 và các bạn khác: Mình xin đưa ra quan điểm của mình về những vấn đề bạn đang thắc mắc. Mình ko có ý hỗ trợ cho WhiteKnight, chỉ là muốn chia sẻ thông tin cho các bạn. Vì thời gian có hạn (đang ôn thi ), mình xin trả lời 2 câu trước:

1/Why do Vietnamese Students outnumber your Singaporeans in your network?
2/Why do you choose Viet Nam to be your long term success in this wonderful business, not in here, Singapore?

Lí đo tại sao trong mạng lưới WK có nhiều người Việt Nam, có lẽ vì những giả thuyết sau:
1) WK là người Việt Nam thực sự Một số nguồn tin nói rằng WK ở NTU, nhưng học từ JC lên, và thường chơi với người nước ngoài nhiều hơn với người Việt. Đây có thể là tin vịt :p, nhưng nếu là sự thật, thì mình đánh giá WK rất có bản lĩnh đó . Ý kiến bản thân thì mình support giả thuyết này, vì theo mình nghĩ ko có ai đủ thời giờ mà đọc và dịch ra tiếng Anh cho một Singaporean để cãi nhau, với lại, họ cũng đang …thi
2) Xu hướng chung của business: luôn tìm đến thị trường mới, giàu tiềm năng hơn. Cũng giống với các loại hình business khác, các nước đang phát triển luôn là thị trường béo bở cho các thương nhân tư bản như Mỹ, Châu Âu, Nhật, Singapore… Xét về phương diện kinh tế, thì Nhật Bản và Singapore đứng trong top các nước đầu tư vào Việt Nam nhiều nhất . Cái gì cũng có hai mặt, chỉ trích tư bản muốn xem Việt Nam là thị trường tiêu thụ cũng đúng, nhưng nếu ko có điều này, liệu Việt Nam có thể phát triển được không? Các bạn có thể so sánh hiện tại với cái thời trước khi Việt Nam mở cửa, thời mà ko ai biết đến Pepsi, Coca, mà chỉ uống Tribeco .
Lấy chính Bel’Air làm ví dụ, theo như mình biết thì Bel’Air xuất phát từ bên Pháp, nhưng không khai thác thị trường Châu Âu và US trước, mà lại nhảy vào Châu Á (Singapore, Đài Loan…). Một trong những lý do là MLM đã quá quen thuộc bên đó, người người biết MLM, nhà nhà làm MLM . Hơn nữa sản phẩm của MLM lại là consumable products, thường na ná nhau, và mức độ cạnh tranh bên đó rất khốc liệt. Họ chọn các nước Châu Á để bắt đầu cuộc hành trình, âu cũng là điều dễ hiểu.

Lí do MLM Singaporian “yêu thích” các thành viên quốc tế không chỉ Việt Nam mà còn Malaysia, Phillippine, Indo…cũng vì theo xu hướng nói trên. Singapore là thiên đường cho giáo dục, nghiên cứu, thương mại, là nơi cực kì thuận lợi để lập Headquarter cho business, nhưng không bao giờ là thiên đường để phát triển thị trường. Số dân ở đây chỉ khỏang vài triệu, 1 cái “hắt xì” (cúm) là cả nước đều biết . MLM ở đây cũng hầu như đã bão hòa. Số lượng distributors của Bel’Air năm 2003 là khoảng 50,000 người, với con số khổng lồ như vậy, để tồn tại, họ phải khai thác các thị trường xung quanh. Lý do “yêu thích” thứ hai là: các thành viên quốc tế luôn có tham vọng, và nhiệt huyết hơn là Singaporean. Ở Singapore, ai cũng yêu cái chính phủ “bảo mẫu” này. Họ chăm lo cho người Singaporean từ đầu đến chân .

Như Bác Võ Tá Hân, chủ tịch hội Guitar Singapore đã có 1 minh họa rất hay: ví 3 nước Singapore, Việt Nam và Trung Quốc như 3 gia đình
Ở Singapore, ~5 triệu dân <=> gia đình chỉ khoảng 5 đứa con. Đứa này muốn học đàn, có đàn, đứa kia muốn học vi tính, bố mẹ mua ngay cái vi tính, đứa nọ muốn đi du lịch Châu Âu, bố mẹ chiều ngay …. muốn gì có nấy
Ở Việt Nam thì dân số hơn 80 triệu, gấp 16 lần <=> 1 gia đình có 80 người con. Nội việc ăn mặc, sống qua ngày cũng đã là khó, chứ nói gì đến việc chăm lo cho mỗi người con Còn ở Trung Quốc thì sao? Dân số trên 1 tỷ <=> gia đình có 1000 đứa con …. Ủa mày là con tao hả?
Bởi thế entreprenuers xuất hiện ở Trung Quốc, Việt Nam khá nhiều, hầu như ai cũng có 1 tiềm năng lớn . Nhìn vào chính NTU, các bạn sẽ thấy, sinh viên quốc tế chiếm khoảng 20%. 1 Singaporean muốn vào được NTU, chỉ phải cạnh tranh với dân bản địa, và có 80% cơ hội để vào. (Đứa roommate cũ của mình, nó chỉ cần thi JC được 4, 5 con A gì đó, là đã được chọn ). Còn với sinh viên VN thì sao? Phải cạnh tranh khốc liệt ở quê nhà, lại còn cạnh tranh với cả các nước xung quanh, Ấn Độ, TQ, Malays… để giành giật “miếng bánh” 20% còn lại.

Chính vì thế, trong con mắt khách quan của Singaporean, việc sinh viên quốc tế “bò” sang được Singapore, đã là 1 kì tích. Và hầu như ai cũng có 1 hoài bão lớn, ước mơ làm được 1 điều gì đó để chứng tỏ bản lĩnh của mình. hơn nữa, sinh viên quốc tế thường trải qua nhiều thử thách hơn Singaporean, trong đó có cả việc đối mặt với cái chết, chiến tranh, xung đột lung tung (Indo, Thái Lan)… Bởi vậy, sinh viên quốc tế còn có thêm khả năng : nắm bắt cơ hội và “Điếc không sợ súng”

Đó cũng là lý do mà mình tham gia MLM những năm 2003, để được học hỏi và thử nghiệm bản thân. Tiếc là Bel’Air bây giờ…

Sự thực thì người Việt Nam trong mạng lưới MLM là RẤT ÍT nếu so sánh với các quốc tịch khác như Malaysia, Philippines, và Singapore. Lấy Bel’Air làm ví dụ, trong số 50,000, thì các bạn thấy có bao nhiêu người Việt Nam? Nói số lượng đếm trên đầu ngón tay thì hơi quá, chứ dựa vào cái “danh sách đen”, và 1 số thông tin khác, thì liệu con số có vượt qua 100 ko?

Vì những lý đo trên, mình nghĩ MLM nói chung, hay là Bel’Air nói riêng, chiến lược chọn Việt Nam là điểm dừng tiếp theo, là điều hợp lý.

Đồng ý với WK 1 điểm, Singapore hồi trước cũng xua đuổi MLM như đuổi tà , tình huống xảy ra tương tự với Bảo Hiểm . Chính phủ thấy con cháu kêu dữ quá -> banned MLM (năm 1970 thì phải ), nhưng rồi sau đó cũng chỉnh sửa luật lệ chấp nhận MLM. (Mình nói đến MLM chân chính , còn định nghĩa chân chính là thế nào, có lẽ chính phủ Singapore hiểu rõ nhất , các bạn cứ xem các link mà các anh Cún, anh N00b đã post) Việc đó cũng đang xảy ra ở Việt Nam, lợi dụng tình hình ko nắm được thông tin, các công ty MLM nhảy vào làm ăn vội vã mà ko lường trước hậu quả, áp dụng mô hình sai lầm -> dẫn đến nhiều trường hợp lừa đảo -> làm xấu hình ảnh MLM ở Việt Nam. Ông bà có câu: “Một con sâu làm rầu nồi canh”, …đằng này có tới 95 con sâu …. hỏi làm sao tồn tại được

Tuy nhiên, mình vẫn tin tưởng vào sự đúng đắn của mô hình MLM chân chính, điều đó đã được chứng minh bởi sự tồn tại hàng trăm năm ở Mỹ, Châu Âu, và đang chập chững gánh chịu sóng gió, thử thách tại Châu Á. Theo ý kiến cá nhân, không sớm thì muộn, Việt Nam cũng sẽ chấp nhận MLM một cách open hơn.

Hồi trước upline của mình có nói 1 câu, MLM mang đến cơ hội cho tất cả mọi người, nhưng thành công luôn trốn sau những khó khăn thử thách, và chỉ đến với những người vượt qua được nó. Mà theo mình biết, Rejection từ bạn bè, người thân, còn kinh khủng hơn việc vác súng ra chiến trường. Mình ko muốn tranh luận liệu ý kiến này đúng hay ko , vì thực tế hiện giờ, các sự kiện xảy ra không support quan điểm này. Nhưng mình tin rằng, quan điểm ấy sẽ đúng với 1 mô hình MLM chân chính Bài viết đã dài, hôm sau mình sẽ post trả lời câu thứ 3 của bạn Gcc099 và đưa ra 1 mô hình mà mình nghĩ phù hợp

Best regards
Doremon

Posted in Business | 1 Comment »

P1 Toastmaster Speech 1

Posted by LE MINH DUC on November 9, 2005

Once upon a time there was a tavern
Where we used to raise a glass or two
Remember how we laughed away the hours
and dreamed of all the great things we would do

…..
Is there anyone who doesn’t know this famous song?

Whenever I listened to this song, it recalled the great time that I had with my High school Classmates

Good evening ladies and gentlemen, tonight it is my honor to share with you one of my memories about those unforgettable times.

Those remained the most joyful time in our lives when we were so naïve, so pure. We don’t need to worry about anything, just eat, sleep, study and play.

3 years has gently elapsed with nothing special. At the end of High school, instead of a sad farewell party, our head teacher decided to organize for us a tour to a famous sea. This trip turned out to be our most unforgettable scary memory.

Let me tell you what happened there. It was a balmy afternoon with gentle breeze and calm sea. 5 of us jumped into the sea and enjoyed the warm water and the playful waves.

Suddenly, a strong wave pushed all of us out far away from the seashore. We shouted for help and used all the strength to swim in. But it became useless when big waves keep come in and push us out again and again. It seemed nothing can defeat the power of the sea.
That was the first time in our lives we feel the cold breath of Death blowing behind our necks. No one dared to look back; all of us just keep swimming like mad toward the shore.
People on the coast noticed the emergency and call lifeguards for help. 10 minutes later, we saw the light at the end of the tuner. 3 life guards plunge into the water rushing to us.
However, the worst thing happened, one of my friends became unconscious. He had a weak heart and cannot withstand the cold and the lost of energy.
So, 2 lifeguards decided to split out to save him first, the other lifeguard stayed back with us. Since we were so scared, we could not think and analyze the situation. All the things that we knew was: 5 of us clung on to one lifeguard and could not move in. The hope came and went. We felt very disappointed and helpless. There was no use to stick together and do nothing.

Instinct for survival rose up, I decided to detach myself from the rest and swim follow 2 lifeguards. Their faces looked extremely stressful, because my friend was so heavy and waves were so tough. I tried to reach them and seek for help, but they pushed me out
“You’re Fool! Get away from me! Don’t touch me”
One lifeguard shouted at me, glacial and ruthless. It made me totally shocked. I felt dizzy and afraid. Looking into my friend’s face, I saw Death. His face were pale, his eyes were looking at me emotionlessly. A fear rose up and covers my mind.

I kept swimming and swimming, harder and stronger, my mind went empty. The distance from here to the shore was only 100 m, but it was like a thousand miles away….

Why it’s so silent! A scary silence covers a whole region!
It was strange! A minute ago, I still heard my friends behind kept shouting. Now I heard nothing! Were they drowning? Or Was I deaf?

At that moment, the only things I could see were the beautiful blue sky with no cloud, the seashore with white sand and many coconut-palms swinging in the wind.

At that moment, my parents’ image, my relatives and friends jump into my mind.

What if I died? How my parent can bare with this? Who will take care of them? How about my friends…?

Luckily, all of us escaped from this incident. I really didn’t know where I could found the strength to swim continuously in 30 minutes in such a bad situation. If my legs got cramp in the sea, I couldn’t be here and stand in front of you now!

After this incident, we are closer to each other. We are friends – who have spent time together in studying, playing, sleeping, and also fighting together against the Death. This incident will never be erased from our memories since it made us become brothers

Now, three years have passed, we say goodbye to each other, and choose our own way.
Then the busy years went rushing by us
we lost our starry notions on the wayif by chance I’d see you in the tavern
we’d smile at one another and we’d say

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.

Toastmaster of the evening!

Posted in Personal | Leave a Comment »

Những xu hướng công nghệ năm 2006

Posted by LE MINH DUC on November 8, 2005

Hãng Nucleus Research (Mỹ), chuyên cung cấp kết quả nghiên cứu và tư vấn toàn cầu, vừa đưa ra những đánh giá, dự đoán về xu thế kinh doanh trong lĩnh vực công nghệ năm tới, dựa trên sự điều tra và hợp tác với nhiều nhà phân phối.

Theo Nucleus, trong năm 2006, áp lực về giá cả sẽ đặt nặng trên vai các hãng cung cấp. Khi khách hàng có nhiều lựa chọn thay thế trong việc mua phần mềm, mọi công ty sẽ phải tìm cách thu lợi nhuận trong quá trình duy trì và bảo dưỡng.

Đối với nhà phân phối, thiết lập quan hệ và móc nối với đối tác ở nhiều nước là rất quan trọng. Những công ty đó sẽ đóng vai trò như “nhà đại sứ” với nhiều mối quan hệ chặt chẽ và đem đến nguồn thông tin giá trị về thị trường tầm trung cho các hãng khi họ mở rộng nền tảng kinh doanh tại những khu vực này.

Ngân sách eo hẹp và sự phong phú của ứng dụng nguồn mở sẽ củng cố vị thế và giá trị của mô hình này trong lòng người sử dụng. Những công ty sớm triển khai định dạng mã mở sẽ có nhiều lợi thế và thích nghi nhanh hơn khi xu thế và nhu cầu về nguồn mở tiếp tục tăng lên.

Năm 2006, hình thức “nhân viên từ xa” sẽ trở nên phổ biến. Công nghệ cải tiến, chi phí đi lại tăng cao, điều kiện cụ thể của thị trường cùng những rắc rối phát sinh sẽ khiến nhiều công ty sẵn sàng đón nhận phương án điều hành lực lượng lao động từ xa.

Sự chấp nhận SOA (cấu trúc hướng dịch vụ) sẽ loại bỏ mọi nghi ngờ về mô hình này. Một số hãng đã sử dụng SOA nhằm hạn chế những hệ thống đắt tiền và thắt chặt hơn mối quan hệ với đối tác. Khi số lượng dịch vụ và tần suất tái sử dụng tăng lên, lợi nhuận thu về từ những khoản đầu tư ban đầu này sẽ càng lớn hơn.

Xu hướng hội tụ đang diễn ra trên toàn thế giới sẽ thôi thúc các công ty sớm loại bỏ những hệ thống dư thừa và không cần thiết. Ngày càng nhiều hãng để mắt tới công nghệ tích hợp, như dịch vụ web và cấu trúc hướng dịch vụ, để cơ cấu lại hệ thống doanh nghiệp với những giải pháp tối ưu và gọn nhẹ hơn.

Thị trường cung cấp sản phẩm, dịch vụ theo yêu cầu (on-demand) sẽ tiếp tục trưởng thành vì nó mang lại lợi ích thiết thực cho cả người sử dụng lẫn nhà cung cấp giải pháp. Trong khi đó, outsourcing đánh mất dần lợi thế, bởi chính sách của đa số các công ty sẽ là “làm tốt những gì mình có thể thực hiện, thuê ngoài những phần còn lại”.

Tâm điểm công nghệ 2006 sẽ là sự đối đầu giữa hai gã khổng lồ Google và Microsoft: Cuộc chiến hứa hẹn trở thành đề tài hấp dẫn và tốn giấy mực nhất năm tới. Đặc biệt, khi tập đoàn tìm kiếm tiếp tục xâm nhập sâu hơn vào lãnh địa desktop cho người tiêu dùng mà Micrososft đang thống trị, hãng phần mềm sẽ phải vất vả để vừa đương đầu với Google, vừa duy trì và mở rộng vai trò của họ trên thị trường ứng dụng doanh nghiệp.

Mọi người không thể không nhắc tới sự phổ biến của kết nối vô tuyến trong năm 2006. Công nghệ hỗ trợ phát triển và sự cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường sẽ giúp giảm chi phí thiết lập và sử dụng mạng không dây. Tuy nhiên, cả doanh nghiệp lẫn người tiêu dùng sẽ phải đối mặt nhiều hơn với sự thiếu an toàn thông tin cá nhân.

P.T. (theo Nucleus)

Posted in IT related | Leave a Comment »

Ông chủ vĩ đại của Kodak

Posted by LE MINH DUC on October 30, 2005

Kodak là nhãn hiệu lừng danh nhất về máy ảnh và là một trong số 30 công ty lớn nhất nước Mỹ đã có mặt ở 200 nước. Ông chủ đầu tiên của Kodak chính là George Eastman, một nhà phát minh đồng thời cũng là một nhà kinh doanh kỳ tài.

George Eastman sinh năm 1854 tại làng Watterville thuộc một vùng ngoại ô New York. George lớn lên trong một gia đình có học và tương đối khá giả. Bố của George Eastman kinh doanh trường tư thục. Năm 1868, khi mới 14 tuổi, George Eastman bỏ học đi làm công việc đưa công văn của một công ty bảo hiểm. Tối tối, George Eastman học thêm và khi đã có bằng kế toán, ông đã xin được việc làm tại một ngân hàng thương mại với mức lương là gần 80 USD một tháng.
George Eastman khi đó là một chàng trai trẻ tình cờ được tiếp cận với những bức ảnh chụp và bị cuốn hút ngay. Đó là năm 1878, khi mà máy ảnh và công nghệ ảnh mới được phát minh, còn rất thô sơ và chưa phổ biến.
Vào lúc đó phương pháp tráng ảnh vẫn dùng tấm kính ảnh ướt đã được ra đời và áp dụng từ hơn hai chục năm trước đó. George Eastman không hài lòng với chất lượng ảnh hiện tại. Chính vì vậy, ông rất quan tâm tới phương pháp dùng tấm kính ảnh khô với hy vọng sẽ cải thiện được những tấm ảnh chụp sao cho rõ hơn, đẹp hơn.
Và George Eastman đã trở thành người đầu tiên hoàn thiện phương pháp dùng tấm kính ảnh khô đã được Madox phát minh trước đó. Thế là chỉ vì đam mê nhiếp ảnh mà George Eastman đã trở thành một trong những nhà phát minh quan trọng của lĩnh vực rất mới mẻ này.
Ngoài việc tìm ra công thức của dung môi để quét lên tấm kính ảnh thì George Eastman còn đã nghĩ ngay đến việc thiết kế một cái máy tráng hóa chất để thay thế cách làm thủ công bằng tay. Nhờ vậy mà ông có thể thực hiện các thao tác tráng phim rửa ảnh nhanh hơn nhiều.
Kể từ đó George Eastman lần đầu tiên đã nghĩ tới chuyện kinh doanh kiếm tiền trên cơ sở những phát minh của mình. Đương nhiên mặt hàng hóa chất đặc biệt dùng để quét lên tấm kính ảnh chính là sản phẩm “độc chiêu” lúc đó của nhà doanh nhân mới khởi nghiệp George Eastman.
Ngày từ khi bắt đầu con đường kinh doanh, George Eastman đã không quên một công việc quan trọng là đăng ký sở hữu bản quyền những phát minh và sáng chế quan trọng của mình liên quan đến công nghệ nhiếp ảnh, rửa ảnh. Riêng phát minh về chiếc máy tráng hóa chất thì George Eastman đã phải cất công đi tầu thủy sang tận London, cái nôi của công nghiệp điện ảnh thế giới lúc bấy giờ, để được cấp bằng sáng chế.
Với những ý tưởng đầy tham vọng. George Eastman mong muốn mở một xí nghiệp sản xuất hóa chất, phim ảnh và cả xưởng rửa ảnh thuê thật quy mô bài bản. Thế nhưng ông đã gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt về vốn. George Eastman gom góp tất cả mọi tài sản và tiết kiệm của mình cũng chỉ có được chưa tới 3.000 USD, quá ít để thực hiện ý tưởng kinh doanh mới mẻ. Đi khắp nơi tìm nhà tài trợ hay vay vốn nhưng chẳng mấy ai tin vào dự án đầy rủi ro như vậy.
Tưởng rằng phải bỏ cuộc nhưng George Eastman vẫn quyết tâm khởi nghiệp bằng những gì mình đang có và chờ đợi thời cơ. Không có tiền thuê nhà xưởng khang trang, ông quyết định mượn tạm cái gác xép của một nhà kho để tiếp tục ý tưởng kinh doanh của mình. Ban ngày vẫn đi làm thuê kiếm sống, ban đêm ông lại quay về xưởng hóa chất ảnh của mình. George Eastman chỉ thuê thêm một người phụ việc duy nhất còn ông làm tất cả mọi việc từ pha chế, đóng chai cho đến bán hàng.
Sự quyết tâm của George Eastman đã được đền đáp đúng lúc Công ty nhiếp ảnh nổi tiếng của Anh – Mansson & Swann đã quyết định mua lại bản quyền sản xuất chiếc máy tráng hóa chất ảnh. Năm 1881, một bước ngoặt lớn đã đến với George Eastman, nhà kinh doanh Henrry Strong đã quyết định góp vốn kinh doanh với George Eastman. Công ty trách nhiệm hữu hạn Eastman Dry Platte đã ra đời. Eastman và Strong nhanh chóng trở thành một cặp bài trùng rất ăn ý trong kinh doanh.
George Eastman còn có vô số phát minh quan trọng cho công nghệ ảnh và nhiếp ảnh. Trong con người George Eastman có sự hòa quyện, giữa những yêu cầu về công nghệ ảnh và đòi hỏi của thị trường. George Eastman không ngừng cải tiến và hoàn thiện các sản phẩm của mình. Ông luôn đòi hỏi ảnh phải đẹp hơn nữa, chất lượng cao hơn, mong muốn công nghệ ảnh có tính đại chúng và phổ biến hơn nữa để nâng cao khả năng tiêu thụ các sản phẩm về ảnh.
Xuất phát từ những ý nghĩ đó, George Eastman không ngừng tìm tòi và có những phát minh mới. Những tấm kính ảnh nặng nề và dễ vỡ đã được thay thế bằng một loại giấy có tráng màng phim hóa chất. Chính nhờ loại phim này mà việc chụp và rửa ảnh không chỉ dành riêng cho giới chuyên nghiệp và những người đam mê, cả những người bình thường nhất đều có thể làm được dễ dàng. Cái tên phim chụp ảnh được gọi bắt đầu từ đấy và George Eastman tiếp tục hoàn thiện thành cuộn tròn để dễ cất giữ và sử dụng.
George Eastman đã tự mày mò tạo ra dung môi và hóa chất phù hợp để rửa ảnh, phóng to ảnh. George Eastman quyết tâm thiết kế và sản xuất cho kỳ được những chiếc máy ảnh. Ông đã đoán đúng tâm lý người tiêu dùng và miệt mài hoàn thiện không ngừng để chiếc máy ảnh dễ sử dụng và ngày càng nhỏ gọn hơn.
Quyết tâm xây dựng một thương hiệu cho mình, George Eastman bắt đầu từ việc đặt tên. Cái tên Kodak ngày nay có giá trị nhiều tỷ USD đã được ông chủ George Eastman khai sinh và nuôi dưỡng một cách hết sức bài bản, công phu. Ông muốn mình có một cái tên Codac ngắn gọn, dễ nhớ, dễ phát âm mà vẫn ấn tượng với mọi đối tượng khách hàng, thậm chí mọi tiếng nói.
Lúc đầu cái tên thương hiệu này được đặt cho một máy ảnh của George Eastman sản xuất năm 1888. Để tạo khác biệt và mạnh mẽ, ông đã chọn phụ âm “K” thay cho ‘phụ âm “C” như ý tưởng ban đầu. Thương hiệu Kodak được khai sinh chính thức như vậy.
George Eastman không chỉ là một nhà phát minh tài ba mà là một doanh nhân xuất sắc. Ông đặc biệt coi trọng quảng cáo và marketing. George Eastman là cha đẻ của nhiều slogan nổi tiếng quảng cáo cho Kodak. Ngay từ đầu, Eastman đã khẳng định khách hàng của Kodak không chỉ là giới chụp ảnh và chơi ảnh chuyên nghiệp mà là tất cả. Sự tiện ích và sử dụng đơn giản nhất đã được Eastman thiết kế để ai cũng có thể chụp ảnh và chơi ảnh.
Dịch vụ hoàn hảo của Kodak thể hiện qua lời giới thiệu hấp dẫn: “Bạn chỉ cần bấm nút còn chúng tôi làm hết phần còn lại”. George Eastman đặc biệt chú ý đến các biện pháp bán hàng khuyến mãi. Ngay từ thế kỷ 19, khách hàng mua sản phẩm của Kodak đã được tặng những quyển sổ tay hay album để dán ảnh và ghi lưu niệm.
Ông chủ George Eastman luôn dành một ngân sách riêng đáng kể cho quảng cáo. Các sản phẩm của Kodak, đặc biệt là máy ảnh Kodak và phim Kodak lúc đầu chỉ có ở các trung tâm thương mại hay cửa hàng chuyên ảnh.
Nhưng sau đó George Eastman đã ký thêm hợp đồng đại lý với hầu hết các cửa hàng tạp hóa, văn phòng phẩm, quầy bán báo, thậm chí kể cả đại lý xổ số hay cửa hàng bán thuốc lá. George Eastman rất chú ý tới giới khách hàng trẻ.
Vì vậy hình ảnh quảng cáo thông qua một “Cô gái Kodak” xinh đẹp được coi là một trong những kỷ lục sống lâu của một hình ảnh quảng cáo thương hiệu sản phẩm. Trên thế giới vừa xuất hiện hình thức quảng cáo, công cụ hay môi trường quảng cáo mới là George Eastman sử dụng ngay. Kodak vẫn là một trong ít thương hiệu hàng hóa quốc tế vừa có đẳng cấp cao nhưng lại vừa tiêu thụ phổ biến với mọi đối tượng khách hàng trên toàn cầu.(Theo TBKTVN)

Posted in Business, Favorite News | Leave a Comment »

Nhà chế tạo học lớp 9

Posted by LE MINH DUC on October 11, 2005

Ông Huỳnh Thái Dương và chiếc máy bứt củ lạc của mình

TTCN – Xong phần phát biểu của các đại biểu dự Đại hội thi đua yêu nước lần 7 vừa qua, ông Lê Thanh Hải – chủ tịch UBND TP.HCM – bước đến bắt tay một người nông dân đến từ Bình Thuận và nói rằng:

“Anh làm cái này thì các nhà khoa học VN đều đau đầu hết đây”. “Cái này” mà ông Hải nhắc đến chính là cỗ máy bứt củ lạc (đậu phộng) của ông Huỳnh Thái Dương vừa được Sở Khoa học – công nghệ Bình Thuận nghiệm thu thành công.

Gặp chúng tôi tại Chợ thiết bị công nghệ Techmart vừa qua, ông Dương nói: “Báo Tuổi Trẻ từng đăng bài về chiếc máy tách hạt bắp của tôi, nhưng chiếc máy bứt củ lạc này mới đúng là bí quyết nhà nghề”. Nói xong ông cười rạng rỡ. Trong bóng chiều của phiên chợ công nghệ giữa Sài Gòn, cỗ máy bứt củ lạc cồng kềnh đã thu hút rất nhiều khách hàng đến tham quan và ký hợp đồng đặt hàng.

Củ lạc nhỏ nhưng phát minh thì lớn

“Tôi nhận thấy một trong những công đoạn vất vả của người nông dân là phải dùng đôi tay để làm việc thủ công đơn điệu là lặt đậu phộng. Cây đậu phộng nhổ lên, không còn cách nào khác là phải dùng tay lặt củ đậu ra khỏi thân cây, vừa nhọc công, vừa tốn thời gian. Từ thành công của chiếc máy tách hạt bắp, tôi nung nấu ý nghĩ chế một cỗ máy lặt đậu phộng để giải phóng đôi tay người nông dân khỏi một việc nữa”.

Đầu năm 2005, được Sở Khoa học – công nghệ tỉnh Bình Thuận hỗ trợ 40 triệu đồng (coi như đề tài khoa học thuộc sở quản lý), ông Dương bắt tay nghiên cứu việc chế máy “lặt đậu phộng” – theo cách gọi của dân quê huyện Hàm Thuận Bắc.

Chế tạo máy bứt củ lạc khó hơn máy tách hạt bắp nhiều. Để tách hạt bắp ra khỏi cùi bắp chỉ có một yêu cầu là làm sao cho hạt bắp tách khỏi cùi. Còn củ lạc thì rắc rối hơn. Củ lạc gắn với thân cây bằng một đoạn cuống. Mà yêu cầu là bứt củ lạc tách rời thân cây nhưng không kèm theo cuống. Đã vậy, củ lạc có hai lớp vỏ, vỏ ngoài mỏng dễ vỡ, lớp vỏ lụa bên trong cũng quan trọng.

Vấn đề đặt ra cho máy bứt củ lạc là không làm vỡ vỏ ngoài, đồng thời cũng không được làm dập vỏ trong, vì nếu vỏ lụa bị dập sẽ ảnh hưởng đến chất lượng hạt đậu khi bảo quản. “Tôi ngồi suy nghĩ hàng tháng trời, vẽ thiết kế các trục quay, cánh quạt đập, tính toán các mâm sàng…. Đến khi thử thì củ lạc bị bứt ra khỏi thân cây nhưng kéo theo cả chiếc cuống dài. Như thế thì kém hơn lặt đậu bằng tay. Lại phải tính toán để làm lại. Bằng mọi giá phải đạt được yêu cầu bứt củ lạc ra khỏi cuống, chứ không dừng lại ở chỗ bứt cả củ lạc và cuống ra khỏi thân cây”.

Yêu cầu tưởng như đơn giản ấy đã khiến các nơron thần kinh trong đầu một nhà nông trình độ học vấn lớp 9 hoạt động với hiệu suất không ngờ. Làm sao cho máy hiểu được rằng cần bứt củ lạc ra khỏi cuống chứ không thể bứt bừa cả củ lẫn cuống ra khỏi thân cây? “Câu hỏi ấy thôi thúc tôi, đây là một mấu chốt để khẳng định mình có làm được hay không. Có đêm đang nằm ngủ chợt nghĩ ra một ý hay, lại bật dậy, ra soi đèn loay hoay với cỗ máy; có đêm bực mình quá leo lên ngồi trên cỗ máy, suy nghĩ đến hút gần hết hộp thuốc lá mà không hay”.

Giải phóng đôi tay nông dân

“Tôi xem đi xem lại các yêu cầu: bứt sạch củ không sót, bứt củ bỏ cuống, bứt không vỡ vỏ ngoài không dập vỏ trong, bứt xong cho ra củ lạc không lẫn tạp chất. Mày mò mãi cuối cùng tôi kết hợp giải quyết hai yêu cầu bứt sạch củ và không vỡ vỏ trong cùng một nguyên lý, còn yêu cầu bứt không dính cuống phải suy nghĩ thử đi thử lại rất lâu sau mới thành công”.

Ông Dương vừa nói vừa kéo cửa lùa của chiếc máy, giới thiệu hệ thống mâm sàng được ông thiết kế khiến củ đậu phộng nằm ở tư thế nào cũng có thể lọt được xuống sàng. Chiếc máy được thiết kế có đầu kéo, năng suất đạt 2 – 2,5 giờ/ bứt hết 1ha đậu, tỉ lệ thất thoát (vỡ vỏ, hao hụt…) hiện nay là 0,3%. Năng suất này tương đương với 80 người cùng làm việc.

Anh Nguyễn Văn Trung – cán bộ Sở Khoa học – công nghệ Bình Thuận – kể chuyện sau bảy lần thử nghiệm để chế tạo chiếc máy bứt củ lạc, tháng 8-2005, khi ông Dương tuyên bố chế tạo xong và kêu gọi Sở Khoa học – công nghệ Bình Thuận nghiệm thu. Ông giám đốc sở sau khi xem xong mẻ bứt củ lạc đầu tiên đã vui mừng thốt lên: “Máy này bứt sạch đến 120%”.“Nói vậy chứ tôi còn phải cải tiến nhiều hơn nữa.

Với tôi, mỗi lần cho ra đời chiếc máy sau phải có chỗ cải tiến so với chiếc máy trước. Hiện nay, với nông dân thì chiếc máy này đã hoàn hảo lắm rồi, nhưng tôi nhận thấy củ lạc bứt ra còn lẫn tạp chất nhiều, phải làm sao thổi sạch rác hơn nữa thì tốt” – ông Dương nói.

Cuối cùng ông Dương từ chối tiết lộ bí quyết nào giúp ông khiến cỗ máy có thể thay thế tay người bứt củ lạc và chừa cuống lại. Ông nói: “Hiện nay tôi chỉ mới bán có bốn chiếc máy, tôi tin rằng dẫu ai đó tháo tung chiếc máy tôi ra để tìm hiểu công nghệ thì vẫn khó có thể nắm được hết tất cả bí quyết. Nhưng dù sao thì công nghệ vẫn là bí mật”.

Ông Dương cho biết thêm trong lần gặp gỡ với lãnh đạo Bộ Nông nghiệp & phát triển nông thôn, “mấy anh bên Cục Cơ điện của bộ nói ngay cả Ân Độ cũng chưa chế tạo được máy bứt củ lạc. Còn Đài Loan hiện có máy nhổ và bứt củ lạc liên hợp nhưng giá rất đắt (so với tiền Việt, một bộ máy của Đài Loan khoảng 600 triệu đồng), trong khi trọn bộ cỗ máy của tôi có cả đầu xe kéo chỉ 38 triệu đồng”.

Tuy nhiên, chiếc máy của ông Dương chỉ thực hiện việc bứt sau khi đậu đã được nhổ lên. Trong tương lai, ông đang suy nghĩ đến việc chế tạo một chiếc máy nhổ và bứt đậu liên hợp. Chiếc máy bứt củ lạc của ông Dương đã giúp ông đoạt giải nhất Hội thi Nhà nông sáng tạo toàn quốc 2005. Và tôi tin ông có thể làm tốt hơn thế.

LAM ĐIỀN

Posted in Favorite News | Leave a Comment »

Cậu bé nghèo và giấc mơ Liên Hiệp Quốc

Posted by LE MINH DUC on July 30, 2005

Cậu bé nghèo và giấc mơ Liên Hiệp Quốc

Việt và người bạn Mỹ tại New York

TTCN – Có một câu chuyện “thần kỳ” về cậu bé đói rách khổ nghèo, một ngày nào đó bừng mở mắt và hóa thành một trong 50 sinh viên giỏi nhất thế giới, được dự cuộc gặp gỡ với tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, chủ tịch UNICEF, tổng biên tập tạp chí Time

Cậu bé đó chính là Huỳnh Minh Việt, sống với ước mơ giành được một chỗ ngồi tại trụ sở Liên Hiệp Quốc để “giúp được nhiều hơn cho xứ sở của mình…”.

Từ xóm Gò Nổi, có một người cha cứ đến mùa tựu trường lại dẫn thằng con trai bé choắt của mình đến ngôi trường mới và năn nỉ với bất kỳ một nhà nào đó gần trường. Câu năn nỉ ấy bao giờ cũng như vầy: “Thằng con tui nó muốn đi học nhưng nhà tui nghèo lắm, ông bà hãy rộng lòng cho tôi gửi nhờ để nó được ăn học, tui không bao giờ quên ơn được”.

 Câu chuyện này lặp đi lặp lại từ năm lớp 4 cho tới lớp 10 và nó trở thành câu trả lời trong buổi phỏng vấn xin học bổng ASEAN của Việt sau này: “Đã có quá nhiều người giúp em và em muốn được đi du học để trở về giúp đỡ những đứa trẻ quê nghèo khó như em hồi xưa vậy!”. Câu trả lời này đã giành được một suất học bổng và cuộc đời của đứa trẻ Gò Nổi sang trang như một phép mầu. Vậy là cậu gói ghém hành trang sang Singapore, lần này thì cha cậu có giỏi cách mấy cũng không thể gửi cậu cho ai được. Việt phải bắt đầu tự lo hết mọi thứ cho tương lai của mình…

Từ chối làm người… nước ngoài

Sang Singapore, anh chàng ốc tiêu này xoay xở với một cuộc sống mới, vật giá cao gấp nhiều lần, cuối cùng tìm được chân phụ giảng ở Trường trung học Anglo Chinese để có thêm thu nhập… Tốt nghiệp trung học, Việt ngần ngừ trước học bổng toàn phần bậc đại học của Chính phủ Singapore, đơn giản là vì kèm theo đó là yêu cầu nhập quốc tịch Singapore.

Năm nay 22 tuổi, Việt đại diện cho sinh viên toàn nước Mỹ lọt vào danh sách 50 sinh viên xuất sắc nhất thế giới để dự chương trình lãnh đạo toàn cầu do Quĩ Goldman Sachs và Viện Giáo dục quốc tế (IIE) tổ chức tại New York.

Tiêu chí tuyển chọn của chương trình gồm ba phần: học vấn, khả năng lãnh đạo và kỹ năng giao tiếp. Việt vượt qua hầu hết các ứng viên khác vì những gì mà bạn đã và đang làm: chưa bao giờ là sinh viên xuất sắc nhất lớp nhưng lại theo học cả hai chương trình của trường; chưa có những đề án nghiên cứu nổi trội nhưng lại có những đóng góp thầm lặng cho xã hội.

Đặc biệt, yếu tố quyết định thành công sau cùng trong lượt tuyển chọn cuối cùng tại New York chính là chuyện Việt thành lập tổ chức các nhà lãnh đạo tương lai ASEAN. “Việt chỉ muốn qui tụ những người trẻ tuổi, tài năng và có khát vọng cống hiến cho khối Đông Nam Á để kích thích sự phát triển của khu vực này.

Có thể mai này chẳng có ai làm lãnh đạo, nhưng ít nhất mình cũng đã tạo được mối liên kết giữa những người cùng chí hướng và tạo tiền đề cho một tổ chức thật sự lớn mạnh hơn trong thời gian không xa”.

- Sáng lập viên kiêm chủ nhiệm Tổ chức các nhà lãnh đạo tương lai Đông Nam Á của Mỹ.

- Đại diện của chương trình chăm sóc sức khỏe cộng đồng Mỹ tại VN.

- Một hiện tượng của Đại học Stanford (Mỹ) khi chuẩn bị tốt nghiệp với hai bằng cử nhân kinh tế và thạc sĩ quản trị kinh doanh.

- Tháng 8 sẽ sang Nhật tham dự hội nghị về giới trẻ.

- Tháng 9 sẽ sang Đại học Oxford đào tạo chuyên sâu.

“Tôi không muốn làm người nước ngoài, vì mình chưa báo hiếu cha mẹ được ngày nào… và chưa đóng góp được gì cho quê hương”. Quyết định như thế, Việt bắt tay vào việc “săn” học bổng mà không nhờ cậy Chính phủ Singapore. Một bộ hồ sơ hoàn chỉnh với những thành tích và kinh nghiệm chuyên môn đã mang Việt đến cửa Trường đại học Stanford, nơi sản sinh ra những nhân tài cho Yahoo và Google…

Rồi đột ngột một ngày năm ngoái, người ta thấy anh chàng nhà quê ngày nào  dẫn theo quá chừng “ông tây, bà đầm” về khám bệnh, phát thuốc cho bà con nghèo ở rừng Cúc Phương trong một dự án chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Và hè này Việt lại xuất hiện tại trụ sở của Ngân hàng Thế giới để làm thực tập sinh…

Sống ở nước ngoài gần 10 năm nhưng tướng mạo Việt trông vẫn quê mùa như thửa ruộng: dáng người nhỏ xíu xiu, da đen sạm và giọng đặc sệt chất Quảng. Anh chàng thật thà: “Hồi mới qua Singapore theo học bổng ASEAN, mình phải tập nói giọng Bắc và cả giọng Nam vì bạn bè người Việt không ai nghe được giọng quê mình cả. Nhưng giọng nói đã ăn vào máu rồi nên cũng không sửa được, cuối cùng thì nó thành một món “đặc sản” của riêng mình, hết sức tự hào được giới thiệu với mọi người địa chỉ nhà: xóm Gò Nổi, thôn Thi Phương, xã Điện Phong, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam”.

Việt khoe ra hàng loạt bức ảnh về những ngày Cúc Phương: “Cái gọi là kỷ niệm thì kể hoài không hết. Đến giờ vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác sáng sáng cả nhóm lỉnh kỉnh balô, túi xách lội bộ vào đến các thôn nằm sâu trong núi, nơi nào có trạm xá thì thuận tiện hơn, nơi nào chưa có trạm xá thì đành mượn tạm một ngôi nhà trong làng. Điều hạnh phúc nhất là khi bọn mình đến, lúc nào người dân cũng đã chờ sẵn và rất háo hức…”. Năm nay, Việt lại kêu gọi “bà con” trong trường tiếp tục tham gia chương trình này và mở rộng nó từ Cúc Phương về đến huyện Duy Xuyên quê mình.

Khát vọng “chuyền đuốc”

Một ngày tháng tám năm ngoái, trước khi lên đường sang Singapore thực hiện buổi nói chuyện với sinh viên trung học về ngưỡng cửa đại học, Việt ghé lại tòa soạn Tuổi Trẻ chỉ vào tờ báo ngày 3-8-2004: “Anh Lương Việt Quốc viết hay quá. Nhưng mình nghĩ chuyện săn học bổng cao học không thông dụng bằng việc săn học bổng đại học. Mình muốn chia sẻ những kinh nghiệm thực tế của bản thân trong việc này, với cương vị của một thành viên ban tiếp đón sinh viên Đại học Stanford…”.

Vài ngày sau, Việt gửi về tòa soạn một bài viết dài về chuyện săn học bổng. Bẵng đi một thời gian, lại thấy anh chàng xuất hiện ở TP.HCM trong chương trình tư vấn du học mang tên “Chuyền đuốc”. Việt bảo: “Mình là thành viên của ban lãnh đạo VietAbroader – một tổ chức do nhóm SV VN đang học tại Mỹ thành lập nhằm giúp đỡ những bạn muốn đi du học. Tiếc rằng hè này mình quá bận rộn với những dự án đang theo đuổi nên chỉ tham gia tư vấn một số trường hợp, chia sẻ vài kinh nghiệm và giải đáp thắc mắc mà thôi…”.

Vẫn cái giọng đặc Quảng Nam, Việt kể công việc hiện tại của mình: Ban đầu Việt chỉ dự định nghiên cứu về các quan hệ giữa Ngân hàng Thế giới với các tổ chức phi chính phủ ở VN thôi, nhưng sau đó Việt được giáo sư phụ trách giới thiệu nên thực tập luôn ở đây. Bây giờ thì đang phụ giúp các anh chị thực hiện một số dự án phát triển về môi trường và xã hội. Ngoài ra, Việt cũng đang tính toán thêm các hoạt động cho Tổ chức SEALNet ở Stanford. Đó là một tổ chức do Việt sáng lập nhằm tập trung những sinh viên Mỹ và người Mỹ muốn giúp đỡ các quốc gia Đông Nam Á phát triển hơn.

Tất nhiên, chương trình này cũng sẽ giúp họ rèn luyện các kỹ năng về công tác xã hội, làm việc nhóm cũng như kết nối với nhau trong một hệ thống ngày mai. Hiện nhóm đã thực hiện xong phòng máy tính ở Thành đoàn TP.HCM, khoảng 50 máy khác đang trên đường từ Mỹ sang VN để phân phối cho các vùng quê nghèo. Bọn Việt cũng lên kế hoạch tập huấn cho các em học sinh những kỹ năng quốc tế về làm việc, học tập cũng như lãnh đạo.

“Trả về cho thế giới”

Việt với trẻ em nghèo tại Cúc Phương

“Pay it for world” (trả về cho thế giới) – đó là câu mà Việt chọn làm châm ngôn để sống, học tập và làm việc. Thật ra nó chỉ là tựa đề của một bộ phim, nhưng nó lại đúng với cuộc sống và sự vươn lên của Việt. Anh chàng này chỉ mong có một ngày làm được chút gì đó cho quê nhà. “Đến giờ thì Việt học được một điều quan trọng trong cuộc sống: cho đã khó, mà nhận lại càng khó hơn. Mình phải làm sao để nhận mà không thấy khó chịu thì mới là giỏi.

Trước đây, Việt luôn ái ngại khi suốt ngày nhờ người này, người khác và lúc nào cũng canh cánh trong lòng chuyện trả nghĩa. Nhưng giờ thì Việt biết là mình không cần phải đền ơn trực tiếp những người đã giúp mình, vì khi giúp họ không chờ đợi ngày mình trả ơn. Mà điều cần làm là đóng góp cho xã hội, giúp đỡ những người khó khăn hơn trong thế giới quanh mình mới là điều cần làm”.

Câu chuyện dẫn tôi tìm đến cha Việt: ông Huỳnh Trung, một nông dân đặc quánh nhọc nhằn của quê nghèo. Ông nói về con trai mình, chầm chậm và hết sức đôn hậu: “Thằng cu Việt bây chừ được hơn năm ngoái ở chỗ không về nhà xin tiền nữa”. Ông kể thêm về những ngày rất xa, về nồi cơm thiếu trước hụt sau của gia đình có ba người con sàn sàn tuổi nhau, về ước mơ của hai vợ chồng mua cho Việt chiếc xe đạp để đi học mà dành dụm mãi vẫn không đủ…

Chúng tôi đề nghị Việt nói một kinh nghiệm gì đó với bạn trẻ quanh mình, chàng trai trẻ này chỉ nói một điều: “Hãy chia sẻ!”. “Ngày xưa Việt cho rằng nói ra những điều mình biết là huênh hoang, còn nói những điều mình không biết thì là dốt nát. Bây giờ Việt nghĩ khác: biết mà không nói ra thì ích kỷ, mà nếu nghĩ nó là sai mà không nói ra thì muôn đời mình chẳng biết mình sai cả!”. 

TRẦN NGUYÊN – TIẾN HÙNG

Posted in Favorite News | Leave a Comment »

Yasser Arafat qua đời

Posted by LE MINH DUC on November 12, 2004

Nhà lãnh đạo huyền thoại 75 tuổi của Palestine đã qua đời lúc 3h30 sáng nay ở Paris (9h30 Hà Nội), phát ngôn viên quân y viện Pháp và các nhà lãnh đạo Palestine cùng tuyên bố.

“Ông Yasser Arafat, chủ tịch Chính quyền Palestine, đã qua đời ở bệnh viện quân sự Percy tại Clamart ngày 11/11, vào lúc 3h30″, bác sĩ trưởng của viện quân y thông báo bên ngoài bệnh viện, nơi ông Arafat đã điều trị thời gian qua. Bí thư nội các Palestine Saeb Erekat xác nhận tin ông Arafat từ trần. Phụ tá cao cấp của ông là Tayeb Abdel Rahim cũng khẳng định nhà lãnh đạo qua đời vào rạng sáng giờ Paris. Ông Erakat thông báo, thi thể ông Arafat sẽ được đưa từ Pháp tới Cairo, nơi chính phủ Ai Cập đã chuẩn bị sẵn một lễ tang cấp nhà nước. Ông Arafat sẽ được đưa về an táng tại khu trụ sở làm việc vốn bị bom đạn cày xới của ông ở thành phố Ramallah, khu Bờ Tây.

Ban lãnh đạo Palestine đã thông qua một kế hoạch tạm thời lãnh đạo chính quyền, nhằm tránh một cuộc tranh giành quyền lực và bạo loạn. Theo đó, Chủ tịch Quốc hội Rouhi Fattouh làm chủ tịch lâm thời chính quyền Palestine trong 60 ngày cho đến khi chủ tịch mới được bầu ra. Thủ tướng Ahmed Korei sẽ tạm nắm giữ một số quyền lực thay thế người quá cố. Còn cựu thủ tướng Mahmod Abbas lãnh quyền điều hành Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) vốn do ông Arafat lãnh đạo hơn 40 năm qua.

Cờ đã được treo rủ tại trụ sở của ông Arafat ở Ramallah, nơi vị lãnh đạo bị giam lỏng suốt gần 3 năm. Phóng viên BBC tại đây cho hay một hàng dài cận vệ mặc bộ quân phục xanh rêu truyền thống đã tụ họp quanh trụ sở, trong khi giới báo chí cũng đổ về.

“Đây là một ngày đen tối với chúng tôi, chúng tôi khóc cho cái chết của chủ tịch”, ông Saeb Erekat nói.

Ông Arafat được chuyển tới bệnh viện vùng Clamart hôm 29/10 và rơi vào hôn mê sâu từ ngày 3/11 và sau đó bị xuất huyết não. Các bác sĩ phủ nhận khả năng nhà lãnh đạo Palestine qua đời do bị ung thư hoặc đầu độc. Hiện vẫn chưa biết chính xác căn bệnh khiến ông từ trần.

Trước đó, các quan chức Palestine cho biết não, thận và gan của Chủ tịch Yasser Arafat 75 tuổi, đang bị huỷ hoại, nhưng những thiết bị hỗ trợ sự sống của ông sẽ không bị tắt đi.

Điều này được vị giáo sĩ đứng đầu toà án đạo Hồi ở Gaza và Bờ Tây hôm qua khẳng định.

Phát biểu với kênh truyền hình France-2, Thủ tướng Pháp Jean-Pierre Raffarin cho hay, chủ tịch Arafat đang sống “những giờ cuối cùng” của cuộc đời. “Tôi hy vọng chúng ta sẽ tôn trọng những giờ phút cuối của một người đang cận kề cái chết”.

Ngoại trưởng Palestine Nabil Shaath cho biết Arafat đang chịu tổn thương nặng về não bộ vì bị xuất huyết não. Chỉ còn tim và phổi của ông vẫn hoạt động.

Tuy nhiên, Giáo sĩ Taisser Bayoud Tamimi, người đã đọc kinh Koran cầu nguyện bên giường bệnh của Arafat, không cho phép rút bộ hỗ trợ nhân tạo cho Arafat. “Chỉ cần ông ấy còn một dấu hiệu của sự sống, chủ tịch vẫn được điều trị”, giáo sĩ nói. “Điều này tuân theo luật của Hồi giáo”.

Trong suốt một giờ bên Arafat, giáo sĩ Tamimi “đã cầu thánh Allah cho chủ tịch hồi phục”. Ông sẽ trở lại bệnh viện trong sáng nay và ở lại đôi chút với chủ tịch trước khi rời Pháp.

Đình Chính (theo BBC, AP, Reuters)

Posted in Favorite News | Leave a Comment »

Yasser Arafat – biểu tượng của Palestine

Posted by LE MINH DUC on October 29, 2004

 


Hàng thập kỷ nay, Chủ tịch Yasser Arafat gánh trên vai trọng trách nặng nề là giành lại lãnh thổ cho người dân Palestine.
Tên đầy đủ của ông là Mohammed Abdel-Raouf Arafat al-Qudwa al-Hussaini, sinh ngày 4/8/1929 tại Cairo, Ai Cập. Ông là con thứ năm trong gia đình. Từ nhỏ ông đã gắn bó với mảnh đất Jerusalem.
Năm 1948, ông tham gia chiến tranh giữa các nước Ảrập láng giềng và Israel. Sau cuộc chiến này, nhà nước Do Thái duy nhất trên thế giới được thành lập.
Cùng với Khalil al-Wazir, Faruq Khaddumi, Salah Khalaf và Mahmud Abbas, ông sáng lập ra phong trào Fatah năm 1958 chiến đấu chống lại Israel. Tháng 2/1969, dưới bí danh Abu Ammar, Arafat được bầu cử vào vị trí chủ tịch uỷ ban điều hành Tổ chức giải phóng Palestine (PLO). Sau đó không lâu, với tính quyết đoán, bản năng chính trị sắc bén và sự tâm huyết với sự nghiệp của tổ chức, Arafat đã nắm toàn quyền lãnh đạo PLO.
PLO dựng rất nhiều trại ở Jordan giáp biên giới với Israel. Tháng 9/1970, Vua Jordan Hussein đã huy động một đội quân gửi quân tấn công những trại này, giết vô số người Palestine. Sự kiện này sau đó được gọi là Tháng 9 đen tối. PLO buộc phải chuyển cơ sở tới Libăng. Trong thời gian này, PLO tiến hành nhiều đợt đột kích nhằm vào người Israel bao gồm vụ giết 11 vận động viên Israel tại thế vận hội Munich.
Tuy nhiên, đến năm 1987, Arafat từ bỏ các biện pháp quân sự dữ dội và đồng ý đàm phán với Israel, thuyết phục Mỹ chấm dứt 13 năm đóng băng hội đàm với PLO. Năm 1991, đoàn đại biểu của PLO đi cùng nhóm với Jordan tới hội nghị Madrid bàn về các giải pháp hoà bình cho Israel và các nước Ảrập láng giềng. Bên lề hội nghị, đại biểu của Israel và PLO đã tổ chức các cuộc hội kín. Kết quả là hai bên đã ký vào thoả thuận trao cho Palestine chủ quyền phần lớn dải Gaza và 27% khu vực Bờ Tây vào ngày 13/9/1993 tại Washington.
Arafat đã trở về Palestine vào tháng 7/1994. Cũng trong thời gian này, ông được trao giải Nobel Hoà bình cùng với thủ tướng Israel Yitzhak Rabin và Ngoại trưởng Shimon Peres.
Tuy nhiên, quá trình hoà bình đã bị chệch hướng khi những kẻ cực đoan Do Thái bắn chết Thủ tướng Israel Rabin tháng 11/1995.
Tháng 7/2000, Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã mời được Arafat và Thủ tướng Israel Ehud Barak tới trại David ở Maryland. Tuy nhiên, cuộc đàm phán hoà bình lại thất bại. Điều này đã mở đường cho cuộc nổi dậy của Palestine hai tháng sau.
Tháng 4/2003, dưới sức ép của cộng đồng quốc tế, Chủ tịch Arafat đồng ý bổ nhiệm ông Mahmoud Abbas vào vị trí thủ tướng. Tuy nhiên ông Abbas chỉ tại vị được 4 tháng do không thuyết phục được Arafat giảm bớt ảnh hưởng của ông trong quân đội. Người kế nhiệm Abbas, Ahmed Korei, cũng có một mối quan hệ căng thẳng với Arafat.
Tháng 12/2001, quân đội Israel đã bao vây trụ sở của Arafat tại Ramallah, Bờ Tây. Quân Israel còn phá hoại đội phi cơ của ông tại Gaza. Mục đích của Thủ tướng Ariel Sharon là làm xấu đi hình ảnh Arafat nhưng sự kiện này đã là nhà lãnh đạo Palestine nổi lên như một chiến sĩ sẵn sàng tử vì đạo cho sự nghiệp của người Palestine và là người không thể bị đánh gục.
Năm nay ông đã 75 tuổi. Nhà lãnh đạo từng sống sót trong vụ rơi máy bay năm 1992 tại Libya đang đối mặt với tình trạng sức khỏe vô cùng nguy cấp. Nếu ông ra đi, sẽ khó có ai có thể lấp âầy khoảng trống mà ông để lại.

Hải Ninh (theo AFP, AP, BBC)

Posted in Favorite News | 1 Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.